Tùy bút: Bắt ếch - Ngày ấy và bây giờ ! | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Tùy bút: Bắt ếch - Ngày ấy và bây giờ !

Thảo luận trong 'Ếch nhái' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    Edit: NhanVinhLong
    Đồ nghề cực kỳ đơn gỉan: một thuổng bằng sắt có cán dài độ 1m2, một cái khèo bằng sắt một đầu uốn như lưỡi câu số 12 nhưng không nhọn. Đầu kia buộc thêm cái cán bằng tre hoặc trúc chừng độ 1m để an tòan khi bắt Rắn. Một giỏ đựng Ếch, một túi vải nhốt Rắn, vài sợi cước và một đèn pin.
    thuong
    (Hình sưu tầm)​
    Ta xuất quân vào mùa Đông. Mùa này phía Bắc lạnh lắm, trời mưa lâm thâm, gió bấc thổi lạnh buốt chân tay. Trên các thửa ruộng mới thu họach được tháo cạn nước cuống rạ còn lởm nhởm. Lũ Ếch Rắn bắt đầu tìm nơi ẩn trú qua mùa đông rét mướt. Ếch Rắn không tự làm hang mà nó chiếm hang của các chú Cua, chú chuột. Ta hãy xem: Các chú Ếch chọn các hang Cua nằm trên bờ cao ráo có cỏ phủ trước hang. Màn trình diễn cứ như được đạo diễn từ một đạo diễn nhà nghề; chú Ếch trừng mắt và chú Cua co dúm người. Động tác tiếp theo, chú Ếch dùng cái bàn tay bé xíu của mình vỗ nhẹ lên lưng Cua. Cái vỗ an ủi ấy làm cho Cua càng dúm cẳng, dúm càng lại đến khi gọn lỏn lại cho Ếch nuốt trơn tru. Sau khi chén chú Cua xấu số chúng dùng mõm đẩy phần đất mềm trong hang ra tạo ra vỏ bọc tròn trịa như quả trứng gà màu vàng mà dân gian gọi là cái Mà hay Mặt Nạ.

    [​IMG]

    Đối với hang chuột trên bờ cao hay trên nóc các nấm mồ bằng đất nằm rải rác giữa cánh đồng hay ở các bãi tha ma thì công khai phá lại là các chú Rắn. Sau khi nuốt chửng lũ chuột con mới sinh cùng với bố mẹ nó, Rắn chiếm luôn cái hang này làm chổ ẩn trú của mình. Thường thì Ếch là món ăn khoái khẩu của các lòai Rắn nhưng không rõ vì sao mùa đông các chú Rắn ngủ khì thì Ếch lại vào hang sống chung với Rắn như một vệ sĩ canh cổng trấn giữ giấc ngủ cho Rắn vậy. Những con Ếch sống chung với Rắn thường là mấy bà Ếch mập mạp bụng đầy trứng. A! Té ra là trong lĩnh vực nào thì người ta vẫn ngán các bà bầu. Trường hợp này cũng vậy, trong thời kỳ ở cử các bà mụ Ếch tiết ra chất gì đó rất đặc biệt nên các chú Rắn phải chấp nhận mỡ để trước miệng mèo mà không dám xực.

    Với thợ bắt Rắn, Ếch, việc tìm kiếm các hang này là kỳ công vì phải dùng khèo vạch cỏ mắt nhìn chăm chú, đi lại rón rén. Khi phát hiện được hang Ếch có “Mặt Nạ” ta dùng thuổng đào bỏ cho lộ rõ cửa hang, dùng khèo đưa từ vào hang nhưng phải có cách không thì nguy to. Nếu đưa vào quá sâu thìcái móc nằm dưới hậu môn của Ếch khi kéo ra do hang chật con Ếch sẽ bị nhồi lại sẽ bị chết hoặc vỡ bụng vì những con Ếch khi trú đông rất mập và thường làbụng đầy trứng. Ta đưa khèo sát mặt dưới của hang cái móc nằm ngang khi móc chạm bụng Ếch ta xoay từ từ cái móc lại kéo dần ra sao cho cái móc dính vào cằm dưới của nó rồi tư từ thủng thẳng mà kéo ra khỏi hang và chộp nó tống vào giỏ ! Hang Ếch mùa này cũng dể nhầm với hang Cua vì mùa này Cua cũng ngụy trang tương tự nhưng do lòai Cua dùng chân để làm nắp ngụy trang nên nắp không tròn và không mịn. Nhưng chẳng sao nếu có nhầm thì ta xơi luôn cả Cua về nấu canh rau đay mướp hương thì cũng khóai khẩu chứ sao !

    Các cao thủ thì thường thi thố tài năng trên những cái hang trên mộ đất vì đây thường là các hang nhị trùng. Với những cái hang này thì phải hết sức cẩn trọng. Trước hết khai thông cửa hang nhẹ nhàng kẻo kinh động đến chủ nhân. Rọi đèn pin vào hang khi thấy bà Ếch chửa ngồi nghênh ngang canh cho Rắn ngủ thì nhẹ nhàng đưa móc vào phía dưới bụng Ếch kéo từ từ bà Ếch ra ngòai tống vào giỏ. Lúc này chú Rắn đang ngủ say đưa móc vào khều cái đuôi ra và cầm lấy đuôi tay kia dùng móc lướt dần trên lưng Rắn khi chạm đến gần đầu Rắn thì đè chặt buông đuôi nắm lấy đầu Rắn. Nhớ là nắm từ phía trên xuống ! Khéo léo dùng cước khóa mõm nó lại để phòng bất trắc. Ngòai sự khéo léo nhẹ nhàng khi bắt chúng cái tài của các cao thủ là tìm hang của chúng. Không phải trong hàng trăm cái hang trên mộ đất đều có Ếch và đều là nhị trùng. Trước hết đó là các ngôi mộ thật cũ, cửa hang mịn màng, không có lưới nhện giăng. Cửa hang chếch về hướng đông thì đích thị là có.

    [​IMG]

    Khi mùa đông giá rét trôi qua, mùa xuân ấm áp lại về các bà các cô Ếch chui ra khỏi hang. Chúng hất tung màng ngụy trang, chuyển xuống các hang mấp mé mặt nước để tiếp tục chén mấy chú Cua và thưởng thức mầm non của các lòai cây cỏ. Hang Ếch lúc này rất dễ phát hiện. Xung quanh hang có vết tích các dấu chân, hang tròn trịa, nước đục ngầu hay có màng bùn bao phủ. Vì khi có ánh mặt trời chú Ếch sau khi ăn no chúng trầm mình xuống hang. Khi vừa chui xuống thì nước đục sau vài tiếng thì nước trong trở lại làm một màng nước bùn nổi lên mặt hang. Cứ thế ta đưa cái móc xuống cằm dưới của chúng mà cẩu nó ra. Mùa này các cô chàng Rắn cũng chuyển chổ ở xuống sát mép nước nhưng mùa này bắt chúng rất nguy hiểm. Chúng nằm trong hang luôn thò cái đầu ra ngòai, nọc nó rất độc nếu không cẩn thận thì dễ toi mạng. Tốt nhất là tránh xa nó ra hoặc đánh phủ đầu nó bằng thuổng.
    Mùa hè khi các cơn mưa rào đổ xuống lòai Ếch bắt đầu vào mùa kết duyên và sinh nở. Cứ sau một trận mưa rào nước ngập đồng các chàng Ếch thi nhau gọi bạn tình ơi ới. Từng đàn Ếch cái không biết cơ man nào mà kể ùa ra bờ ruộng để giành giật bạn tình ! Đến đêm dùng đèn pin hay đốt đuốc ra bờ ruộng thì vui lắm. Từng cặp ôm nhau, cõng nhau nhìn buồn cười lắm. Quá say đắm với bạn tình các cô cậu cứ nằm im để lũ người hốt chúng vào giỏ mà không hay biết gì. Sau một đêm truy hoan những kẻ thóat chết nhờ may mắn vật vờ dưới ruộng, các bà đã vượt cạn đêm qua còn uể ỏai, mấy cô mấy cậu chưa tìm được bạn tình thì nuối tiếc... Nhưng do bản năng sinh tồn nên chúng tập trung vào mấy cái hang thật lớn thường là các ống cống thoát nước. Chúng sống cả lũ cho qua ngày để tối đến lại ... việc ai nấy làm ! Nơi chúng tập trung rất dễ phát hiện vì trước cửa dấu chân bê bết bùn đất và còn vương vãi vết tích của mấy bà đẻ. Nếu gặp các hang này thì ít nhất có năm bảy tên bị bắt sống. Nên nhớ các hang này đều liên thông và có lối thóat do vậy phải bít cửa hậu thì mới hốt trọn bọn chúng được.

    Hết mùa sinh sản lũ Ếch chuẩn bị tẩm bổ để ngủ Đông. Bọn chúng không có chổ ở cố định. Thường chúng sống trên các bờ ao hay trong cac đám cỏ rậm rạp. Mùa này tốt nhất là đi câu như có bài viết đã đề cập trước đây (xem thêm bài Chuyện kiếm cá đời tôi của tác giả Bùi Hữu Cư)…
    ech chien bo

    (Hình sưu tầm)​
    ch nấu cháo, Ếch xào sả, Ếch tẩm bột, Ếch nấu canh … món nào cũng ngon và bổ. Ngày nay, do tập quán canh tác thay đổi, đồng ruộng bị nhiễm chất hóa học, Ếch không còn sống nhiều, nhưng dù đi đâu ở đâu đêm nằm nghe tiếng Ếch kêu, lòng tôi không khỏi không trở về những ngày thơ ấu mang đụt đi bắt Ếch và đeo giỏ đi khèo Ếch, chịt Rắn trên cánh đồng tháng ba mùa gặt …

    [​IMG]

    y là chuyện của những ngày xưa, còn bây giờ thì … tôi kể các bạn nghe đôi dòng: Sau một thời gian dài thử nghiệm, người ta đã thành công khi nuôi Ếch cái đẻ và ương dưỡng Ếch con. Té ra Ếch con nuôi rất dễ, rủi ro thấp, ít hao hụt, chăm sóc đơn giản, thức ăn chủ yếu là côn trùng, các loài giáp xác ... và chúng tăng trọng nhanh, thả nuôi khoảng nửa năm sẽ đạt trọng lượng khoảng 5-6 con/kg. Hiện tại giá Ếch thịt khá cao, từ 15.000-20.000đ/kg.

    Không chỉ dừng lại ở nuôi dân gian, mới đây, một nhóm sinh viên trường đại học Miền Tây đã thành công với đề tài: nuôi Ếch đại trà xuất khẩu. Thế mới biết, con người ta mỗi thời mỗi khác và sự khác nhau ấy thật khó mà ngờ. Năm xưa, chúng tôi nửa ngày học, nửa ngày làm rồi tối còn xoay ra soi Ếch, tầm nã từng con Ếch để cải thiện đời sống; bây giờ, cũng những sinh viên Việt Nam họ đã biết cùng với học hành là tạo dựng những đề tài vô cùng thực tiễn. Chỉ nội Ếch thôi, mỗi chuyến ép đẻ và úm Ếch con đã cho ra hàng vạn, hàng triệu tiếng ộp oạp thật dễ thương mà hiệu qủa thì … ai cũng biết !

    Quốc VậnTháng 3 2005
     
    Last edited by a moderator: 15/6/16
  2. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực




    Câu Ếch.

    Em gái tôi làm nghề gõ đầu trẻ, có đứa em chồng tên là con Phượng, nó lấy thằng Dậu, nhưng có lẽ vì thường coi vở kịch có tên là Vợ Thằng Đậu nên má tôi gọi tụi nó là vợ chồng thằng Đậu cho dễ nhớ.

    Hai đứa nó nghèo lắm, trôi dạt cùng với bày vịt từ tỉnh này qua tỉnh kia, từ ruộng này qua đồng khác, cứ nơi nào lúa gặt xong là nó đem vịt tới ăn lúa rơi rớt và ăn cua ăn ốc. Có những địa danh lạ hoắc tôi chưa từng nghe tới bao giờ như Tràm Chẹt, Gò Quau, Trà Qươn mà vợ chồng con cái nó gọi là "Gò Goao, Trà Guơn".
    Trên ruộng đồng ở quê tôi, không phải là chủ vịt tự do muốn lùa vịt chỗ nào cũng được, mà có nhiều khi phải trả tiền, vì ruộng người ta tuy đã gặt rồi nhưng còn thâu hoạch được lúa chét cả mấy giạ một công.
    Cách đây sáu bảy năm, tụi nó xin cắm cái chòi lá phía sau vườn nhà con em tôi bên Kinh 7 mà che nắng che mưa.
    Có nhiều lời ra tiếng vào là sao cô để tụi nó ở đó, mời tới thì dễ nhưng sau này đuổi ra khó lắm đó, nhất là vợ chồng cô lại ly dị rồi thì bảo bọc mấy đứa em chồng làm quái gì(?)
    Con em tôi bỏ ngoài tai hết thảy, đã vậy có năm còn qua nhà má tôi ở bên Kinh 5 xin cho tụi nó qua chăn vịt, cắm lều ở vườn nhà chị Tư tôi kế bên nhà. Anh Chị Tư có cái nhà xây khá đẹp, vườn mía ổi, nhãn chuối xum xuê nhưng đã qua bên Úc ở, vì tất cả con cái đều đi định cư ở bển, mấy năm ổng bả mới về chơi một vài tháng.

    Má tôi khen thằng Đậu hết lời:
    - Không biết nó dạy con làm sao mà chớ hề đụng tới trái ổi cây mía, kêu tụi nó hái mà ăn hông thôi cũng rụng đầy đất mà không một đứa nào dám rớ tới, chừng mình hái cả rổ mang vô lều tụi nó mới dám ăn.

    Thằng Nghi con ông bố đỡ đầu của tôi cũng có nuôi đàn vịt, nên thường đi chăn với thằng Đậu. Khi biết tánh nết của thằng kia rồi, có lần nó tuyên bố trong buổi nhậu:
    -Tôi dám chắc trong nguyên cái Kinh 5 này không ai tốt bằng thằng Dậu, tuy nó nghèo nàn, quê mùa, thất học nhưng ngay thẳng và rất tốt bụng..
    Mãn mùa nước năm đó, tụi nó bán vịt rồi lại kéo nhau về bên Kinh 7 để làm lúa mướn và có thể để cho mấy đứa con đi học.
    Cả 3 đứa con trôi nổi theo cha mẹ rày đây mai đó nên có được đi học ngày nào đâu. Con em tôi lại là cô giáo nên bắt buộc từ giờ cả ba đứa phải đến trường xin học (Cháu cô giáo mà mù chữ coi sao được).

    Khi lục giấy khai sanh thì mới tá hoả vì hai thằng em không phải là con trai mà là con gái!
    Thằng lớn nhứt, chú nó đặt tên giùm nên có cái tên nghe cũng được lắm: Nguyễn Trường Giang. Tới hồi phiêu bạt thì đẻ 2 thằng kế tiếp đặt tên là Cảnh và Kiểng bởi vì thằng Đậu nói "có cảnh ắt có kiểng". Đẻ rồi nhưng không có nơi ở nhất định và tiền nong không nhiều nên tụi nó trây luôn không làm khai sanh gì hết.
    Tới hồi về Kinh 7 mới đóng tiền phạt rồi khai sanh một lần luôn, ghi là Nguyễn Trường Cảnh và Nguyễn Trường Kiểng.
    Không biết cái ông nào điền đơn giùm trong sổ hộ khẩu, thấy thằng lớn là Nguyễn Trường Giang rồi, thì ghi hai thằng em là Nguyễn T. Cảnh và Nguyễn T. Kiểng.
    Cũng không trách được vì ta thường thấy nếu ông nào có tên Nguyễn Văn Xoài thì có thể viết tắt là Nguyễn V. Xoài.
    Bây giờ giở khai sanh 2 thằng em ra, mới thấy là khi vô sổ bộ họ thấy chữ T. bèn ghi vô cho đủ chữ là Nguyễn Thị Cảnh và Nguyễn Thị Kiểng.
    Đã thế đằng sau còn mở ngoặc ra mà thêm (Nữ) mới chết cha con người ta, thế này là con gái đứt đuôi con nòng nọc rồi chớ còn gì nữa.

    Năm má tôi bị té, nằm liệt giường, mấy anh chị em ở xa về muốn tìm một người săn sóc giúp đỡ bà, con Phượng liền xung phong lãnh nuôi. Thấy nó tận tuỵ với mẹ mình như là con gái ruột, chúng tôi trả tiền gấp mấy lần tiền công cho nó, nên nó cũng cảm động lắm.
    Rồi từ đó về sau, trong nhà có việc gì dù lớn dù nhỏ, gọi điện thoại là tụi nó đều qua giúp đỡ hết lòng. Mà má tôi cũng rộng rãi với nó lắm.

    Mùa hè vừa qua, con em tôi nghỉ dậy hè, lên SG chơi, nó nói:
    -Thằng Dậu biết anh về, nó cứ áy náy là không biết gởi quà gì cho anh, gởi ếch được không(?) Em nói chắc anh thích, nên đêm hôm rồi nó đi cắm câu, về làm sạch sẽ rồi sáng nay gởi em mang lên đây cho anh.

    Tôi mở hộp mốp đông lạnh ra coi thì có tới gần 2kg thịt ếch nên hỏi:
    -Trời ơi, ếch làm sạch sẽ như vầy mà được chừng này, thì nó câu mấy ngày mới được?
    -Nó câu có một bữa thôi đó.
    -Tao không tin, vì hồi còn nhỏ, tao biết đi soi, đi câu lâu lắm mới được một chục con ếch chứ không phải dễ dàng.
    Loài ếch khôn tổ mẹ chứ đâu có khờ như cá. Ngoại trừ hằng năm khi có những cơn mưa đầu mùa, ếch nó ra khỏi hang tìm kiếm bạn tình, nó kêu "chuộc chuộc" trên khắp cánh đồng, sau đó có mấy bữa là tụi nó trốn đâu mất tiêu. Đến hồi nước lớn, đi soi đêm ở những ao đìa rậm rạp thì lâu lâu mới đâm được một con ếch bà thiệt bự; còn mấy người câu ếch ở những ao đầy lục bình thì dùng cần câu rê với mồi bông mướp vàng, giả làm con bươm bướm, ếch nhảy theo táp, nhưng cũng được một vài ba con đã mừng thấy tổ chứ đâu có được nhiều như vầy.
    Hồi còn ở nhà, cứ mỗi năm đến khoảng tháng ba, trời gầm gừ đổ mưa là mấy con ếch nằm trốn trong hang thỉnh thoảng kêu lên một tiếng "uệch" là tao đi tìm ra hang nó, đào hoặc thọc cù nèo vô bắt được chừng hai ba con đã quí lắm rồi. Bây giờ mày nói đi câu có một đêm mà được mấy chục con thì sao tao nghi quá, vì bây giờ đang trái mùa.
    -Ai biết đâu, bữa nào anh về dưới đi theo nó một bữa là biết liền chớ gì.

    Tôi về dưới Kinh 5 thăm bà già, rồi qua em tôi bên Kinh 7 ở chơi vài ngày và tỏ ý muốn đi câu ếch với thằng Đậu.
    Nhà nó ở tuốt luốt đằng sau vườn giáp mí ruộng. Gọi là nhà chớ thiệt ra đó là cái chòi lá cất túm húm trên cái gò đất bề ngang chừng sáu bảy thước. Tuy nhỏ nhưng phía trong cũng kê được 3 cái chõng cũ có trải chiếu đã xười mép hết trơn.
    Tụi nó nấu ăn phía ngoài hiên trên mấy cái cà ràng, mùa mưa lấy lá mà che chắc là khổ lắm.
    Quần áo thì ôi thôi nó máng quanh vách lá, nhét cả lên xà nhà.
    Nhà nó con đông nên tôi cũng hiểu là tại sao vợ chồng nó lam lũ cùi đày mà mãi cho tới bây giờ không có nổi một cục đất chọi chim, phải đi ở nhờ ở đậu thế này.
    Thấy tôi ái ngại vì hoàn cảnh của mình thì nó cười hịch hạc:
    -Chị Ba cho ở ké như vầy sướng quá trời còn đòi gì nữa hả anh, người ta con còn đông hơn em mà phải ở dưới cái ghe chút híu đó thì sao.
    Nói để anh cũng mừng cho tụi em, nhờ mấy năm qua các anh chị về đây chơi, có cho tiền hoài nên em lo đi làm mướn góp thêm vô, mua được mấy công ruộng dưới gần Hòn Đất miệt Hà Tiên rồi, nhưng vùng đó công ăn thời có mà việc làm thời ...chưa, nên bây giờ hai vợ chồng chia ra ở hai nơi, chỉ có tới mùa mới tụ về một chỗ mà cắt lúa mướn, chớ ruộng rẫy nhà có bao nhiêu đâu.
    Tôi hỏi:
    -Bộ cái đìa cá dồ này không bắc cầu nữa hay sao?
    -Dạ chánh phủ cấm. Nghe nói có cơ quan nước ngoài hay quốc tế Unicef gì đó nói nếu mà còn để dân cho cá ăn cứt, thì họ không viện trợ nữa, nên xã ấp làm dữ lắm, bắt được ai đi cầu như kiểu xưa là phạt một táo lúa. Ỉa có mấy cục cứt mà phạt cả táo lúa, lúa phạt đó xay ra một nhà ăn được cả tuần!
    -So sánh kiểu nghe ghê luôn! Anh nhớ cái đìa này hồi trước khoảng khoát lắm mà sao bây giờ bình bát mọc dầy bịt xung quanh vậy? In hình như chỉ có một cây bự ngay góc đìa thôi mà.
    -Dạ cũng tại mấy đứa con của em.
    -Sao lại tại tụi nhỏ?
    -Hồi mới về đây, quà bánh có gì đâu, tụi nhỏ thèm khát đủ thứ, nên khi trái bình bát chín vàng là tụi nó ních hết. Cũng hổng ngon lành gì, chỉ thơm chút đỉnh chớ ăn lạt nhách. Thứ trái này bây giờ đâu có ai mua, nên tụi nó ăn thả giàn.
    Mà mấy đứa nhỏ nuốt luôn hột anh à. Ăn rồi ra cầu cá ngồi, cá táp hết nhưng cái hột có một lớp vỏ xốp cứng lắm, cá cũng không tiêu hoá nổi nên khi cá ỉa ra thì nổi đầy trên mặt ao, gió thổi tấp vô bờ đìa rồi mọc lên xanh um. Lâu lâu em chặt tỉa bớt làm củi chụm đó chớ, cũng may nhờ nó cũng đỡ được một số tiền mua củi. Trong chị Ba bây giờ ai nấy đều nấu bếp bằng ga hết trơn rồi.

    Bữa cơm chiều ăn sớm cho khỏi muỗi chích, chỉ có món cá rô nướng chấm muối ớt, với mấy mục măng xắn trong bụi tre sau nhà, luộc lên chấm nước mắm tỏi, mà ăn ngon quá xá.

    Thằng Dậu sửa soạn đồ câu: Nó xách cuốc ra góc vườn đào ít trùn, cắt khúc khoảng một lóng tay, móc vô lưỡi câu rồi ngâm vô chất nước gì sền sệt như dầu hắc mà bốc mùi thúi hoắc.
    Dậu giải thích:
    -Chất này người Tàu gọi là A-quì, hồi trước mình không biết nó là chất gì nên cứ phải mua ngoài tiệm, nhưng thực ra nó chỉ là gan con cá đuối. Cá đuối lớn đâu có ai mua nguyên con, người ta xả cá ra từng miếng nhỏ mà bán. Khi mình mua một vài ký, phải nhớ xin cho được một miếng gan, lúc xào nấu gì cũng phải bóp nát miếng gan này vô trong nồi, thì món cá đuối không còn tanh nữa. Nhưng gan cá đuối lớn lắm, họ bán rẻ rề, có khi phải bỏ thùng rác hay nấu cho heo ăn, em xin về bằm nhỏ rồi bỏ vô hũ, không thêm muối hay chất gì khác nên chừng vài ba tuần là thúi lắm, phải móc trùn vô lưỡi câu rồi mới ngâm vô a quì, chớ ngâm mồi trong thuốc này rồi mới móc thì cái tay thúi đến mấy ngày, dù rửa bằng bất cứ xà bông gì cũng vẫn còn thum thủm.
    Chúng tôi đi dọc theo những mương đìa rậm rạp, thằng Dậu nhắm địa thế rồi mới cắm câu, đầu cần câu xoay qua hướng nào thì cần kế tiếp phải theo hướng đó, nếu không làm như vậy, đến đêm trời tối mịt đi soát câu không biết đàng nào mà tìm, cho dù có xách theo đèn. Mồi không bỏ xuống nước mà chỉ để khơi khơi trên bờ.
    Trời nhá nhem tối là đã bủa câu xong, nhái ngoài đồng hoà lên bản nhạc "nhắt nhen" nghe đều đều buồn tênh.

    Chúng tôi pha cà phê nói chuyện gẫu để chừng 10g tối sẽ đi soát câu.
    Tức cười nhứt là giọng con Phượng, hễ đề cập tới ai là nó khen dẫu:
    -Trời, ông đó bây giờ giàu dữ, ở nhà tường!
    Nó nói chuyện lan man tới mấy đứa cháu gái gọi nó bằng dì, chỉ ước mong đổi đời nếu lấy được chồng Đài Loan. Mấy đứa đó đứa nào coi cũng được, nhưng không sao lấy chồng được, vì cả đám không có đứa nào có giấy khai sanh hay chứng minh nhân dân gì ráo trọi, mà tiền để đi làm giấy bây giờ cũng không có.

    Chúng tôi xách đèn pin đi dỡ câu, vì theo thằng Dậu nói là cá thì ăn câu chừng chạng vạng tối với lúc hừng đông, còn ếch thì chỉ ăn câu lúc buổi tối rồi thôi, nên mình cuốn câu về hết cho rồi.
    Quả thực cái mồi tẩm a quì này hấp dẫn con ếch một cách kỳ lạ, cứ cách vài cần là có một con dính câu đang ngồi xổm, hai chân trước đang mày mò gỡ lưỡi câu ra, mà khốn nỗi con nào con nấy đều nuốt tuốt vô tới cổ họng thì làm sao mà gỡ cho nổi.


    Nguyễn Viết Tân
     
    lambang and hoangthanh89 like this.
  3. nguyenhongky

    nguyenhongky Chủ nhiệm CLB câu tay Tp.HCM - PCN CLB câu cá 4so9

    Xin chào bác diemtan!
    Bác ở cách nữa vòng trái đất,lối văn viết mộc mạc đúng phong cách người Miền Tây giống cố nhà văn Sơn Nam và Nguyễn Ngọc Tư quá,cám ơn bác
    NHK
     
    hoangthanh89 thích bài này.

Chia sẻ trang này