Phóng sự: Về với Nam Cát Tiên (II và HẾT) | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Phóng sự: Về với Nam Cát Tiên (II và HẾT)

Thảo luận trong 'Phóng sự' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    VỀ VỚI NAM CÁT TIÊN (II & HẾT)

    Phóng sự: Việt Hòa
    (chuyến đi tiền trạm 2 ngày 1 đêm tại Nam Cát Tiên)

    Tiếp theo phần I

    Chương trình thứ Bảy chúng tôi đi Bàu Sấu. Chuyến phà chở chúng tôi qua sông để sang rừng cấm có lẽ là sớm nhất, lý do ưu tiên cũng dễ hiểu: bọn này là … bồ
    [​IMG]
    bịch của một cán bộ
    nơi đây. Trên phà, chúng tôi tranh thủ ăn sáng bằng săng-uých và đồ hộp. Chà ! Cùng một không gian mà bên này bến phà còn nghe nóng bức nhưng sang bên mé rừng cấm thấy người mát lạnh khoẻ khoắn ra. Những người qủan lý tài nguyên không cho mang xe (dù xe đạp) và bất cứ phương tiện, vũ khí câu kéo hay săn bắt gì. Đành vậy vì đó là qui chế. Thế nhưng sau thì tôi không ngờ Dũng Cứu Hỏa và Mai Hương lại thông minh như thế khi họ có đồ chơi trước Bàu Cá ! Ghé qua dịch vụ du lịch, chúng tôi như lên cơn sốt rét khi cái cung đường có hơn 2 cây số mà họ cho giá 120 ngàn đồng xe và 40 ngàn đồng tiền hướng dẫn du lịch. Một đơn giá có lẽ đắt nhất hoàn cầu !. Cung hơn 10 cây số thì cao hơn nhiều và chúng tôi nhìn những chiếc Land-Cruiseri, Turbo … hai cầu, bánh xe dày như cối đá ngập đầy bùn đất kia khắc hiểu cung đường chua chát thế nào rồi. Sau một hồi hội ý, chúng tôi quyết định đi bộ. Mai Hương cẩn thận lấy kem chống vắt (!) xoa trét khắp người. 5 anh em lừ lừ tiến vào rừng rậm. Đây rồi ! Cây căm xe 300 năm tuổi mà báo chí khen cà rần. Thật khó mà tả hết được những gì thấy trong rừng này bởi nó hoang dã và nguyên sinh qúa. Cây cối thì dày đến 4-5 tầng, dây leo quấn quýt giời gỡ cũng không ra. Bướm hoa nhiều vô kể. Có những cây song dài ngoẵng tìm mãi không ra gốc chỗ nào, ngọn chỗ nào. Có những vạt lá dong, phiến lá to đến nỗi chỉ cần 1 tàu lá cũng đủ gói 1 bánh chưng Thiên Phước. Chúng tôi đi qua những con lạch đổ nước rừng ra sông. Cá nhiều kinh khủng. Nhìn màu nước, ngó tim xì và kiểu cách cá cựa phía dưới, Dũng Cứu Hỏa bảo vứt mồi xuống là kéo lên thôi. Nhưng nhìn kỹ địa hình thì … quên đi bởi những cái cần câu của chúng ta không bao giờ xoay xở nổi ở nơi đất chật cây cỏ đông thế này.

    Mải vui nhưng không quên nhiệm vụ tiền trạm. C
    [​IMG]
    húng tôi chạy bộ để tìm bằng được anh T, cán bộ kiểm lâm là chỗ quen biết. Nói chạy bộ không ngoa bởi nơi đây không có sóng điện thoại và phương tiện thông tin chủ yếu là các kênh bộ đàm nội bộ quản lý rừng. Kia rồi ! Anh bạn T vẫn dáng vẻ 100% lão nông chi điền với cái đầu ngúc ngoắc và nụ cười xuề xòa. Tiếp chúng tôi trong trụ sở dã chiến, anh phàn nàn rằng các bạn đi chơi … trái mùa ! Trái mùa bởi bây giờ đang mùa mưa, vắt muỗi nhiều, nước nguồn về bao la xối xiết san bằng những bãi cát, ghềnh đá thơ mộng rồi. Thôi thì trái mùa ngồi nghe anh kể chuyện giữa mùa làm kinh nghiệm vậy. T bảo rằng mùa nước cạn mấy năm qua khách du lịch câu dã ngoại nhiều lắm. Họ cắm trại, cắm lều trên những bãi cát vàng rượm triền sông hưởng không khí trong lành, thả câu bắt cá. Có những đêm, trên cái sân mênh mông trước trụ sở này có cả ngàn sinh viên cắm trại, tổ chức giao lưu, múa hát. Cá ư ? Nhiều hơn thú rừng nhiều lắm. Ngoài sông Đồng Nai thì nguyên họ cá Lăng đã đến mấy nhánh. Nào Lăng Đá, Lăng Chì, Lăng Bò…. Dào ơi ! Cái con Lăng Bò các anh câu được đêm qua chỉ vào hàng út ít (kinh chưa !) thôi. Chúng tôi câu có con gang miệng ra tống cả 2 bụm tay vào họng nó ấy chứ. Anh em kiểm lâm ăn cá lắm cũng chán. Mùa rồi, có cậu lính mới về xoay rabẫy Lươn thác. Kinh lắm ! Có con lươn cả chục ký da vàng như quét vẹc-ni, thịt ăn quánh không thể tả ! Bữa ăn gắp khoanh lươn không may rớt cái uỵch tưởng như cái chày đâm tiêu của ai bỏ quên !

    Vui nhất trong cuộc gặp gỡ này là anh T vui lòng hỗ trợ chúng ta (trong khả năng có thể) về 1 chuyến du lịch, câu dã ngoại tại chân các thác trong khu vực Nam Cát Tiên (tất nhiên là phải tuân thủ qui chế chung của rừng cấm) với mật độ khoảng 30-50 người. Anh khuyên chúng ta hãy thu xếp ghé vào cuối tháng 12, đầu tháng 1, lúc ấy nước sông rút lộ thác và các hầm cá rất mê ly. Phía anh T sau khi nghe trao đổi của nhóm chúng tôi, anh cũng rất vui và ủng hộ loại hình giao lưu, tôn chỉ câu kéo rất ư lãng mạn của nhà mình. Anh bảo nhớ mang theo vài cần thủ nữ tuổi trồng trộng (chưa cùng ai ...) lên đây nếu có thể làm quen, kết bạn với … hệ thống anh em tên là EVO (ế vợ) của Nam Cát Tiên.

    Tạm biệt anh bạn, chúng tôi tùy nghi di tản trong
    [​IMG]
    rừng. Điểm hẹn là chân thác Bến Cự lúc trưa để ăn mì tôm có người lái. Thế nhưng, không hẹn mà lại gặp: chúng tôi trước sau cùng có mặt tại Bàu Sấu. Đây là khu đầm nước nổi tiếng của rừng Nam Cát Tiên. Nó hình thành từ khoảng chuyển dòng của con sông Đồng Nai, là nơi mát mẻ, thực vật phong phú, màu ỡ và lý tưởng cho rất nhiều loại động thực vật dựa vào mà sống chứ không nói riêng gì cá. Trước Bàu, tôi như đứng trước 1bức tranh vẽ thời hồng hoang nguyên thủy. Cây ngút ngàn, cỏ ngút ngàn. Bàu là một vùng nước trũng hội tụ nước quẩn lại từ con sông. Cá và thực vật nhiều vô kể. Chỉ trong vài phút, chúng tôi thấy cá Qủa (Lóc) đầu đen nổi lên cứ như u, như cục, táp mồi ủng oẳng. Cái sự tiếc câu hôm nay có lẽ là mãnh liệt nhất. Mai Hương xoay ra chì chiết đức ông chồng rằng: ”Em đã bảo anh mang theo mấy cái lưỡi, vài đường gân mà không chịu ! Đúng là anh chồng … âm lịch !”. Nhưng mà buồn ngủ lại gặp chiếu manh, Dũng Cứu Hỏa lôi trong cạp quần ra 1 cần câu xếp bé tý với một bịch cào cào. He he ! Tay này lại cố tạo bản quyền rồi đây ! Cánh tay gân guốc của gã ma rừng nhấp nhấp và cái miệng thì méo mó như anh chàng chơi thảy bi sắt. Nghe cái tặp ! Gã búng nhẹ và Mai Hương reo lên như em ta bắt được niềng niễng: Dính rồi ! Eo ơi ! Cá Rô Mề chi mà to kinh khiếp thế này. Đúng là “hắc như phì” vừa to dày vừa đen, vừa lắm gai. Thứ cá này dám chỉ hơn chục con là 1 ký qúa.

    Khu Bàu Sấu đã hình thành là một khu du lịch. Nơi đây có lều, có chỗ ở cho thuê thế nhưng ăn uống thì tự túc 100%. Mọi dịch vụ hầu như không có gì ngoài ngủ nghỉ và xe đi. Sự độc quyền về phương tiện, thông tin liên lạc đã khiến cho khách tham quan có cảm tưởng e ngại bị bắt chẹt và xen kẽ lòng hảo tâm. Ngay cái lúc mua vé vào rừng, 1 chú nhân viên khi bán vé đẩy ra một giọng tử tế vớ vỉn thế này: ”Chú có quen chú T nên cháu lấy rẻ mỗi người 5,000 đồng/ vé thôi ...”. Thế nhưng khi anh ta trao vé nhìn giá cũng … 5,000đ/vé, buồn cười 30 giây !

    Cách cả cây số, chúng tôi đã nghe tiếng nước đổ ở thác Bến Cự ầm ầm. Đây là 1 con thác uốn cua rất hùng vĩ. Hoàng Thịnh bảo câu ở đây có gắn chì nửa ký thì cũng trôi như bèo. Nhân viên của anh T khi hướng dẫn chúng tôi xuống thác chụp hình ghé tai bỏ nhỏ: ”Chuyến sau anh ghé em sẽ dẫn vào Thác Trời câu cá. Đảm bảo mê tơi luôn. Từ cách câu, giống cá, giấy phép con … không đụng hàng bất cứ ai cả !”. Tôi chợt thấy gã đáng yêu hơn bao giờ. Ừ ! Mang nhau vào khu vực cấm mà câu như thế thì cá thiếu gì và còn đụng hàng với ai nữa ! Anh ta còn kể rằng có lần đi kiểm tra gặp con Trăn đất nằm ngáng ngang đường hù mãi nó không chịu đi cho. Bực mình hút điếu thuốc lá, dụi tàn vào đuôi hắn mới thong thả chui vào rừng !

    Nam Cát Tiên có gì khác với rừng nơi khác ? Tôi không thể nói rõ cùng các bạn được bởi tôi chỉ bên nó có ít thời gian. Thế nhưng bước chân vào Bàu tôi cứ
    [​IMG]
    hơi hãi. Hãi ở chỗ có những thảm cỏ, thảm lá cứ dập dùng nhưđang đi trên … đầm lầy. Anh bạn kiểm lâm kia còn hù rằng đã nhìn thấy 2 con hươu húc rồi đuổi nhauxảy chân thút lút chìm nghỉm dưới sình lầy, từng thấy cá Sấu đi từng cặp nghênh ngang như cái câu đầu nhà, mắt lồi lên như mắt trâu đực bị chọc ghẹo. Thi thoảng, mấy anh Sấu ngáp ngủ thì tha hồ chụp ảnh bởi từ khi cái mỏm nó há ra đến khi ngậm vào quay phim chậm chừng mươi phút (!). Riêng với tôi, cái âm u của rừng già và mùi đất ẩm mục nơi đây rất ấn tượng. Không khí quanh mình ôn hòa và mát lạnh. Tôi thèm muốn ngả lưng xuống thảm cỏ, gối đầu lên những gộp rể câu sần sùi, u múi như vồng ngực của những ông khổng lồ ngắm nhìn những tàn lá xanh mun có những tia nắng mặt trời chắt lọc xuyên qua và bao nhiêu tiếng chim rừng cộng hưởng với tiếng rì rầm của gió đùa … Mai Hương thì say mê với những chùm Dương Xỉ, Phong Lan đa dạng. Cô bé có nhiều bản quyền ra phết. Chỉ nội cái chuyện mái tóc xức dầu thơm và lúc nào trên mũ của cô cũng có con bướm dập dờn trêu ghẹo cũng đã có nét lắm rồi (thiếu mỗi cái khăn quàng đỏ) !

    Do thời gian ít ỏi nên chúng tôi đành từ chối bữa cơm nội bộ mà anh T chân thành mời. Vẫn biết, trong bữa cơm này, chúng tôi sẽ được thưởng thức không ít đặc sản của rừng, thế nhưng con đường trở ra còn dài dằng rặc mà đôi chân ai nấy đang chùng trày như lắp ghép. Tạm biệt anh T, đến hẹn chúng tôi sẽ lại lên và lúc ấy, chúng tôi sẽ quây quần cùng anh với món rượu Hổ Cốt ngâm mật ong rừng, Cá Lăng kho quả Trám, thịt Trút xáo giả cầy ăn với rau Mơ đỏ (hiếm lắm) và nhất là món thịt trâu khô bản quyền của anh (mà anh em nhân viên quảng cáo là số dzách, ăn dăm miếng, uống nước suối cho nở ra cho căng bao tử no cả buổi) …

    [​IMG]

    Chúng tôi trở lại nhà chị Lan. Bà chị dòm đủ 5 anh em trên xe hơi là mừng hết lớn. Chị bảo đêm qua tôi phấp phỏng hòai khi có vài người bảo các chú loay hoay câu ở khu đất lở. Cơm đã hỉ ? Mấy chú vịt Xiêm đầu nhà lo lắng ra mặt. Chúng tôi cảm ơn, tặng gia đình toàn bộ số cá câu được và xin cáo từ. Ngồi trên xe trở về thành phố, chúng tôi lẩm nhẩn sơ kết: đường đi khoảng 200km từ Sài Gòn, đường cơ bản tốt. Từ Sài Gòn ngược quốc lộ 1 đến ngã ba Dầu Giây rẽ trái đi tuốt luốt qua cầu bắc qua sông La Ngà hỏi tiếp. Nếu Đi từ Hà Nội vào đến ngã ba Dầu Giây rẽ phải. Chi phí đơn giản (5,000đ/vé cửa rừng); ăn uống tự túc bằng cách mang đồ khô hoặc mì tôm. Túi ngủ, lều bạt y như đi Nha Trang và hệ thống âm thanh để giao lưu. Mồi câu cá Lăng là Hà Đỏ cùng Cào Cào Châu Chấu. Đặc biệt trong bán kính vài chục cây số khó kiếm phở ngon và các loại xà bông, khăn mặt, nước nôi … đều phải chuẩn bị trước.

    Việt HòaSài Gòn đêm Chủ Nhật
     
  2. danh phuthuan

    danh phuthuan Thành viên mới

    thích thật, có phải đi bộ nhiều ko vậy bác chủ, em nghe nói vô Bàu Sấu phải đi bộ 5 km?
     
  3. tranthan113

    tranthan113 Thành viên mới

    Thích quá chú ơi, thể loại giã ngoại tự túc zay chơi mới vui hihi, đi bộ 10km cũng theo hi.
     

Chia sẻ trang này