Phóng sự: Tung tăng thủy cung Nha Trang | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Phóng sự: Tung tăng thủy cung Nha Trang

Thảo luận trong 'Phóng sự' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    PHÓNG SỰ: TUNG TĂNG THĂM THỦY CUNG NHA TRANG(bài dài & nhiều hình ảnh)

    Việt Hòa - Nhà Bè

    Thân kính tặng Hồ Văn Hán, Đình Lộc, Lộc nhỏ
    cùng những người bạn lặn biển của các anh và của tôi


    Ban đầu, tôi nghĩ rằng đi lặn biển đơn giản rằng đó chỉ là lặn xuống biển. Dưới ấy,không có khói bụi, không có kẹt xe, không bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn và nhất là không phải chứng kiến những cảnh mãi lộ hoạnh hoẹ, nổ nẻ vớ vẩn và không chừng có cơ may ngắm đồng loại với những thân hình tuyệt tác …

    Ai dè, lặn biển nó lại là một cái thú - cái thú lặn nó nghiện vào người nhanh ghê cơ.

    Với tôi - người viết bài này thì … trong những giây phút cảm xúc trào dâng, những đam mê nó nhào vào chiếm lĩnh từng tế bào khiến tôi khó giằng ra được (à quên: khó kết thúc bài !). Phải nói trắng ra rằng: những người ham lặn biển là những người đầy tâm trạng; và, họ là những người ham tìm hiểu. Cả thế giới sinh vật dưới đáy biển sâu kia dùng từ “phong phú” là chưa đủ mà phải vây vào một loại trạng ngữ: Náo nhiệt, sống động, đa dạng rồi rùng rợn và nghiệt ngã !Té ra, mấy cái bài viết về lặn biển ở Việt Nam tôi được đọc xưa nay chả nói lên được bao nhiêu. Ừ thì mình viết lấy vậy. Viết cho mình và anh em nào thích môn này cũng nên ghé mắt đọc chơi …

    [​IMG]

    Nguyễn Đình Lộc - chuyên gia lặn biển Nha Trang kể với tôi rằng: Anh mất gần nửa giờ lặng người dưới biển để say mê xem một khúc phim mà đạo diễn là một chú Bạch Tuộc tài ba. Hôm ấy, dưới đáy biển sâu 20 thước, con bạch tuộc đủng đỉnh
    [​IMG]
    bò, mắt gã chợt sáng lên khi phát hiện ra một chú cua bể ngược chiều. Gã Bạch tuộc sững lại ! Râu ria gã vểnh lên rồi cụp xuống đểu giả và âm mưu hệt như một gã khán chợ có tâm địa đen tối. Trong tích tắc, toàn thân gã đổi màu biến hóa sang những màu hệt như thành vách xung quanh. Cơ thể gã biến thành những mảng sần sùi, lía khía. Hai cái xúc tu to nhất dồn qua dồn lại hốc hác và tạo thành cái cửa hang đẹp như hốc núi. Tội nghiệp chú cua. Thằng bé đâu ngờ cái hang kia lại là cái cửa tử. Nó sáng mắt, bò vào trong “hang” mà đầu óc nghĩ đến một cái nhà “kín trên, bền dưới và họ hàng hang hốc nhà nó sẽ sinh ra, cắm dùi rồi cố thủ tại cái hang tuyệt tác này. Nhưng mà ... rốp ! Hai cái xúc tu của thằng Bạch tuộc ép mạnh. Cua ơi là cua ! Có ngờ đâu một phút sa chân, tất cả niềm tin xuôi theo chiều gió, quả là ...

    Chốn suối vàng ngàn thu an giấc điệp,
    Bóng xuân huyên để lại trĩu trên cành ...


    Thằng Bạch tuộc sau bữa điểm tâm lại nhỏm dậy; chân tay lào ngào; đôi mắt tròn lơ láotiếp tục lục lọi xung quanh rắp ranh dựng lên những cú lừa đảo ngoạn mục khác ...

    Mê chuyện lặn biển của Đình Lộc, tôi quyết định tìm đường lặn biển. Hà Quang Quốc (ông bạn thợ câu trên 4so9 này) mách cho tôi:”Bác cứ ra ngoài Nha Trang đăng ký mà chơi, chỉ lặn lần thứ 2 là bác có ngay cái giấy chứng nhận về loè bác gáiở nhà ngay ấy mà !”. Té ra, cái món lặn biển này người ta cũng được chuẩn bị rất chi là chu đáo. Lần đầu tiên đi lặn, dứt khoát du khách sẽ được kèm cặp cẩn thận; từ lần lặn thứ 2 trở đi - từ lúc cái bong bóng thở ra đều bọt và có nghề rồi thì du khách mới độc lập tác chiến.

    [​IMG]

    Ra Hòn Mun, cuộc lặn cũng đã mê lắm. Trên những cái tàu lặn kia toàn là những ông Tây, bà Tây. Nhìn những ông Tây bụng to, mặt đỏ, lông lá râu tóc hơi nhiều tôi chả có cảm tình thế nhưng các bà Tây và chị em ta thì trên cả cái đỉnh điểm tuyệt vời khi nàng nào cũng da trắng phau phau nổi bật lên giữa làn nứoc xanh tinh khiết như màu da trời Địa Trung Hải. Cũng có đôi nàng da nâu hay súc-cù-là tạo sự khoẻ khoắn đầy chất Di-gan khiến mấy ông bạn thuần Việt nhà mình cứ ngắm theo mê mải.Gã hướng dẫn lặn biển hỏi tôi:”Bác lặn lần thứ mấy rồi? Sao bong bóng của bác thở phập phều thế ?".Hừ ! Chẳng lẽ tôi lại chống chế rằng:”Chị em của các ông trắng lôm lốp,dầy ngồn ngộn thế kia khiến máu mê trong người tôi không giữ được áp suất bình thường ..."

    [​IMG]
    Thuyền lặn biển ở Mòn Mun

    Hòn Mun !

    Xin giới thiệu qua một tý cho anh em nào ở xa nắm được:

    Trước đây Hòn Mun hoang dã lắm. Địa phương dùng nó làm cái Trung Tâm cai nghiện cho cánh xì ke, ma túy. Bà con kể rằng:”Nằm ở đây, dân nghiện có 2 nỗi nhớ là nhớ nhà và nhớ thuốc. Bọn họ từng nhào xuống biển để bơi sang Hòn Tre và không ít người đã bỏ mạng. Cách đây ít năm, một dự án về bảo tồn Hòn Mun đựoc sự tài trợ của Đan Mạch. Nguời ta phát hiện ra Hòn Mun là nơi lý tưởng để nhiều lòai cá qúi hiem đổ về. Trên thế giới có 2,000 loài sinh vật thì Nha Trang và Hòn Mun này chiến đến 1,500 loài. Thêm nữa, do địa thế của Hòn Mun, nhiều loài cá biển đã tìm về đây kết duyên và sinh nở. Hòn Mun trở thành nơi bảo tồn thiên nhiên. Những người yêu thích sinh vật biển yêu thích cảnh san hô, rạng biển vànhững loài ngư thuỷ muôn hồng nghìn tía đã tụ về đây và những cuộc lặn biển bằng bình dưỡng khí, có bảo hiểm, có hướng dẫn ... phát triển rất nhanh."

    [​IMG]

    Công bằng mà nói, lặn xuống đáy hòn Mun cũng sướng nhưng với tôi thì hơi thấy gò bó ”bởi qui định ở đây cấm ngặt đánh bắt - mà tôi thì thấy cá cứ muốn bắt và muốn câu". Càng nóng máu khi chúng ta lặn xuống, cái bọn cá kia nó cũng hiểu tỏng tòng tong luật lệ và ỷ y rằng chẳng ai dám động đến chúng nên bọn này bạo gan lắm. Những thằng cá Chình cứ muốn ra quẩn vào chân; những thằng Hồng, thằng Ngát, thằng Mú ... cứ sán tới ngắm tôi chán lại ngắm xem những cái bong bóng tôi thở to nhỏ ra sao. Chắc chúng nó nghĩ rằng đang ngó một trong những thằng cá hiền lành vô hại ở đâu nhập cư về. Tôi đuổi chúng không đi, xì xì, quạt nước thì chúng nó cũng chỉ cài số de chừng đôi mét. Tôi đã ao uớc có một khúc xúc xích với cái lưỡi câu Hic-Hook của lão Lưu Sơn mà quất sụm chúng nó ... Thế nhưng luật là luật ! Mà cái tật thằng người trong tôi cũng kỳ: biết là lặn bình ôxy có người bảo vệ, hướng dẫn và chăn dắt nên không thể chết, không thể nguy hiểm nên chơi mà vắng cái hồi hộp và mạo hiểm xem ra lý thú cũng giảm nhiều…

    [​IMG]

    Đình Lộc và nhóm bạn của anh rủ tôi:Đi lặn biển bắn cá không ? Tuyệt ! Tôi chỉ thiếu điều nhảy cẫng lên vì sung sướng ! Có tý máu cá nó mới tanh đời … !

    Đó là một buổi sáng đẹp trời. Mới 5 giờ sáng nhưng bình minh trong trẻo đã ngó vào phòng khách sạn để đánh thức tôi. Thành phố Nha Trang coi vậy mà dậy muộn hơn Sài Gòn ! Qua cánh cửa sổ nhỏ, dưới phố chỉ có đôi chiếc hon-đa chở uể oải dằng sau 1 người với đôi quang gánh tảo tần cho một ngày mưu sinh.Cuộc chơi biển thường tuần do Lộc Đabaco sắp xếp cho những anh em bạn cật ruột cùng sở thích. Lộc bảo anh phải dậy từ 4 giờ sáng với vai trò nột trợ cho chuyến đi. Anh em Sài Gòn ra, Đà Nẵng vào và ai đi thì góp chung kinh phí. Đình Lộc hẹn tôi dưới chân tượng đài Chiến Thắng Nha Trang. Từ đây, anh bảo tôi leo lên chiếc Wave nhuốm nhuộm phong trần và cùng một cặp xe ôm nữa ngoắt qua ngoắt lại giữa một chằng chịt hẻm để đến một bến sông -Sông Cái ! Nơi đây, Dũng Miên tài công đang bề bộn với cả dăm cái ca nô. Dũng chỉ vào chiếc ca nô lớn nhất: mình đi cái này !

    [​IMG]

    Tôi ra bến: khá lắm ! Bến sông êm ắng và qúa đỗi nhẹ nhàng. Gió nhẹ. Sóng lăn tăn gợn lên mặt nước xanh, chuốt mượt những dáng dừa. Thơ và thanh bình !

    [​IMG]

    Chỉ trong vòng nửa giờ, những chiếc xe ôm lao xuống bến, thảy vào hiện trường những dáng vẻ không thể không mô tả: 3 em trắng phau phau, quần xà lỏn khít nghịt, áo thun tung tới, kính đen sì; trên ngực lủng lẳng từ camera tới dây chuyền mặt Phật vỗ phập phờ trên đỉnh những gò đảo căng hum. 2 ông bạn chững chạc tuổi đời 4X, mắt kính hơi dày gói trong khuôn gọng vàng thanh mảnh, phong thái ung dung dẫu rằng đều chơi quần lửng với nón lá ràng quai. Bên kia, 4 chiến hữu lăm lăm tay súng bắn cá, mũ bê rê, đồng hồ quả lựu, vai cồng kềnh túi lặn từng bước chững chạc xuống bến tàu. Ô Lộc Nhỏ ! Chỉ có điệu cười mới giúp tôi nhận ra anh - cái anh chàng thợ lặn quen nhau hơn 2 năm trước khi tôi ném câu suýt giã chì vào mông anh khi bạn mình lặn biểu diễn trong chuyến câu Phước Hải. Nhìn Lộc, nhớ cô bạn Su Mi người Nhật qúa chừng. Lộc nhỏ nắm tay tôi bồi hồi:”Cô ấy về bên Nhật rồi ! Bên ấy cổ cũng thành lập CLB lặn không chuyên. Vui lắm !

    [​IMG]

    Tôi hơi ngạc nhiên khi ca-nô ôm cả 18 người. Dũng miên cười nhẹ:”Chuyện nhỏ ! Đi thì biết !”. Câu nói vừa dứt thì chiếc ca nô đã chồm lên xé nước; đầu nó ngỏng một tý, đuôi hơi trì xuống đúng típ Vietnamese guồng tung sóng và E, E… É! Tình huống chuyện nhanh quá khiến máu trong người tôi từ mặt dồn hết xuống mông. Bên vai, cô bé đeo kính đen cũng bám chặt anh bạn mặc áo thun Texas. Tiếng thở của mọi người lúc nén, lúc bật trên những chân dung tái xanh như lưng nhái. Có đến 60% nhân sự trên chiếc ca nô này sắp biến thành cầy sấy !

    [​IMG]

    Mặc cho nỗi run sợ; cái ca-nô cứ lao sầm sầm ra cửa biển; nó chồm lên sóng, đảo người nhằm hướng Hòn Nội và Hòn Ngoại. Công bằng mà nói, di chuyển trên biển Nha Trang bằng cái ca nô của PT3 của bác Xuân có cảm giác an toàn hơn nhiều. Cái cô bạn tuổi trồng trộng ngồi mé dưới năn nỉ Dũng Miên:”Anh giảm ga một tý chứ không cái buồng tr** của em nó rụng hết!”. Không ai kịp cười nổi và tiếng nói của cô bạn bị gió 80 km/giờ áp vào tạt nhanh dễ gì Dũng Miên nghe thấy. Gã cứ xoay xoáy cái vô lăng nhỏ như cái vành rế lót nồi cơm và mặt cứ lạnh như đồng bạc kẽm!


    [​IMG]
    Phóng bạt mạng ...

    20 phút sau tại bến Hòn Mun, Dũng Miên nói như ra lệng:”Chị em lên bờ hết! Hai ông sếp lên luôn; ông Việt Hòa nếu thấy ngán sóng ngán gió cũng lên luôn! Các bác kiếm củi, nhúm lửa sẵn đi. Cá về là vừa !”. Ơ hay ! Tôi ngó Đình Lộc. Gã cười tanh banh: ”Anh Dũng ! Em bảo lãnh bác Việt Hoà !”. Thế thì mặc áo phao vào ! Cuộc hơi sóng gío này đúng nghĩa đấy !Tôi làm theo lệnh gã như cái máy !Còn lại 7 người, chiếc ca nô nhẹ tênh ngoắt mũi và lại É É.. E vụt qua chiếc tàu kéo dù đang chơi máy 1500 mã lực.

    [​IMG]
    Tàu kéo dù thể thao Nha Trang


    ! Càng ra khơi, nước biển càng trong và màu của nó càng biếc đi một cách đáng kính nể. Nói cho ngay, không có những dải lều với phao lập lờ nom hơi xốm mắt của cánh nuôi, giăng hải sản thi thoảng gặp trên đường đi thì biển Nha Trang còn đáng kính nể hơn. Cá ! Ôi ! Sao mà những bầy cá vượt đua nhau bay biểu diễn trên mặt nước cùng tốc độ ca nô kia mới sống động và vui mắt làm sao. Lộc bảo đó là những đàn cá chuồn. Hình như tôi nghe được cả tiếng bay vèo của bọn cá bên tai. Anh em trên ca nô reo hò hệt như trẻ thơ trước màn ảnh phim hoạt hình khi Dũng Miên cho ca nô ngoắt ngoay giỡn mặt với đám cá chuồn. Biển bao la qúa! Tôi vừa thấy mình to lớn và vừa thấy mình bé nhỏ trước khung hình này và rõ ràng quên phứt cơn say sóng ám ảnh và cũng không thèm để ý tới từng cuồn sóng biển đang dỗi hờn giằn dưới chân mình…

    [​IMG]

    Chúng tôi tắp ca-nô vào hòn đảo khổng lồ có ngọn hải đăng Mũi Điện. Hình như có ai bảo rằng chỗ này của Việt Nam mình nhìn thấy bình minh đầu tiên trong ngày. Ngửa cổ nhìn lên cao xa mà run rẩy. Run rẩy bởi từng tảng đá cứ to trùng trục như những ngôi nhà trắng xám xếp ngang, xếp ngửa kiểu chon von mà anh em bảo lúc nào nhìn cũng thấy nó sắp rơi như thế hàng mấy chục năm rồi

    [​IMG]
    Hải đăng Mũi Điện

    Lặn nhé! Anh em bắt đầu choàng đồ lặn; rồi hẹn nhau từng tín hiệu và 5 gã trai tráng nhoài người lao xuống biển gọn bằng những đường vươn vòng cung điệu nghệ. Trên ca nô chỉ còn tôi và Dũng Miên với chàng phụ lái. Phóng tầm mắt ra xa: kìa một dáng ca nô quen quen; nó trăng trắng dập dờn. PT3 chăng ? Mấy ổng chứ còn ai nữa ! Dũng Miên nói vậy và ngay lập tức, anh chiều tôi cho ca nô chạy lại phía ấy để … xin mồi câu đỡ !

    [​IMG]

    [​IMG]

    Ôi giời! Lại bác tài Minh của PT3 với nụ cười hiền lành. Trên chiếc ca nô của Truyền Tải Điện III có 3 chiến hữu đang miệt mài câu và kéo. Tôi nhào sang xin câu cùng luôn. Cá nhiều. Quay và quay lên liên tục. Reo hò chán cũng đến khản cổ. Lạ; xưa nay tôi chưa bao giờ bị lâm vào cảnh quay máy nhiều mà mệt người như hôm nay. Buông câu ngồi nghỉ nhưng đột ngột choáng. Tôi giật mình và nhận ra rằng cái ca nô đang lắc như đánh võng trước những con sóng cuồn. Cũng chợt hiểu rằng thế là sắp hết ! Cơn say sóng mà tới kể như bao nhiêu cảm nhận trong ngày đi tong. Cơ thể tôi bắt đầu khó chịu và không để ý tới gã phụ lái ca nô trờ tới: ”Bác cho em mượn cái máy ảnh với điện thoại …”. Làm gì? Cho nó vào bịc ni-lon kẻo sóng ruyềnh lên thì ướt uổng. Tôi ngoan ngoãn. Gã nhắc tiếp:”Đưa nốt bóp đây…”. Sau khi gói và vứt cái bịc ni non vào khoang ca nô, gã bất thần xô mạnh và tôi rơi xuống biển. A! Rõ ra cái cảnh trấn lột người ta rồi phi tang ngoài biển khơi đây mà ! Bằng dăm lạng võ để dành, tôi quẫy nhẹ và trồi lên mặt biển kịp nghe những tiếng cười vang của cả nhóm. Té ra, họ chữa say sóng cho tôi bằng cách này. Làn nước mát lạnh như có phép màu. Tôi hưng phấn lại thật nhanh…

    [​IMG]

    Lộc Đabaco quay lại, gã mang lên thuyền một xâu cá:”Anh Hòa lặn vo không? Xuống xem đàn cá cơm dày cả cây số vuông ”. Chỉ sau 10 phút, Lộc đã mông-ta cho tôi xong. Ừ ! Tôi cũng từng vùng quẫy ở cái hẻm nhỏ rên dòng sông Lòng Tàu - dẫu cũng mênh mông, hoắm hoác nhưng chiều rộng của sông cũng chỉ là 3 cây số mà nước lại đục ngầu nên làm sao so với biển. Bản thân lại có tuổi nên chuyện bở hơi tai khỏi cần kể lể. Nhưng mà ham qúa ! Nhưng mà cũng tuyệt qúa khi cái chân nhái của các anh giúp mình qúa nhiều. Bình thường, dẫu bơi, dẫu lặn, ta phải dùng đến cả 2 tay mới uyển chuyển nhưng khi gắn chân nhái thì 2 tay qúa nhàn và thoải mái. Thử đã ! Tôi chúi xuống ! Quả đầu tiên lặn vo kiểu này thằng tôi mắt vẫn mở đấy nhưng cứ trợn ngược nhìn lên óc để “nghe” xem đã xuống sâu chưa, “nghe” xem cái vị lạnh trên màng da; “nghe” cả nỗi âm u và nặng nề của tâm trạng; trong khi dòng nước cứ muốn đẩy mình trồi lên …

    [​IMG]

    Qủa thứ hai lặn xuống, thấy yên tâm bởi có cục chì trước bụng giữ thăng bằng; yên tâm có gì mình còn cả 5 chiến hữu xung quanh; mắt mở ra và bắt đầu muốn nhìn, muốn dồn tất cả xung quanh vào để mà cảm nhận. Được rồi! Thế là Lộc trước, tôi sau, chúng tôi nương nhau bơi ra rạng xa, xa tới mức nhìn cái ca nô của PT3 chỉ còn như hạt đậu

    Bác xuống được mấy mét? Lộc hỏi! Tôi trả lời: Chả biết mấy mét nhưng dạo cánh lính đánh mìn mò cá ở Sông Đà khúc phố Đúng hồi chưa làm đập thủy điện thì tớ vẫn lặn xuống đáy sông mà hôi cá. Lộc gật đầu: thế thì a lê nhủm ! Nhìn anh bạn chỉ cần nhỏm lên và hai cái chân vịt đã vẫy điệu nghệ mà tôi phát thèm. Tôi làm theo - nhưng mà ơ kìa chả thấy biển đâu thế này ? Có ma à ? Ao ảnh à ? Cái lạnh đã ngấm vào da thịt đã đang thấy chờn chợn rồi đột nhiên lại nhói tê khắp cả người ! Cả ngàn lỗ chân lông tôi trống hoác. Chả thấy biển đâu thế này và … ôi ! Cá ! Một đàn cá cơm ! Và ngay lập tức như có hàng trăm mũi kim đâm xô vê nhè nhẹ. Cái rợn rã nhường ngay cho cái sự sướng. Từ đầu ngón chân đến vành cổ tràn đầy cảm nhận ép phê. Nó là gì nhỉ ? À! À! Đại khái tôi từng đi mát xa đấm bóp, giác hơi gần khắp 65 tỉnh thành trên cả nước, chả lạ gì cái ngón nghề cò mổ, kiến bò nhưng những cú cá cơm mổ hôm nay ép phê hơn tất cả. Ơ! Hờ! Trong phút giây, tôi lại thấy đời mình giàu lên …

    [​IMG]

    Nhưng rồi tôi cũng chỉ chơi với biển được có bấy nhiêu và chỉ biết cùng Dũng Miên làm trọng tài cho cuộc chơi của nhóm Lộc. 5 tay thợ lặn lăm lăm súng ống, dây xâu cá trên cái vùng rạng biển mà hiếm người đã đã ghé vào. Họ yểm trợ nhau. Những phát tên chính xác bắn đi bằng những khẩu súng ưu việt nhất. Những con cá Hồng, cá Chình to nhất cũng khó thoát với tạng súng này. Tuy nhiên, bắn trúng là một chuyện nhưng liệu có đủ hơi sức mà lặn theo bắt con cá hay khônglại là một chuyện khác. Y như những cầu thủ bóng đá- những tay thợ lặn vo trên biển này yêu thương và cần đến đồng đội hơn bao giờ. Kìa! Một con cá hồng hơn 10 ký vừa được Lộc Dabaco xăm phát tên ngang bụng. Ngay lập tức, Lộc nhỏ trờ tới và giúp bạn thu dây. Con cá vùng vẫy. Máu loang ra. Cả nhóm cảnh giác ngó ngang xem lỡ có tên kẻ cướp cá mập nào nghe mùi máu đột nhập hay không ! Ấy là phòng xa thế ! Cảnh giác thế chứ giả sử có con Nhám nào thì chúng nó cũng sợ những thằng người dài hơn 2 mét cùng với khẩu súng như cái quảnh tầm sào còn hơn sợ cọp ấy chứ. Lộc bảo:”Chỉ lo chuyện lỡ có cá mập mà nó say máu, lao vào táp cá, vướng dây, quấn luôn mình thêm rối đội hình …”. Ngay lập tức! Cậu Hạng kêu lên:”Con Chình to lắm !”. Sau tiếng kêu là anh chàng mất hút giữa làn nứoc xanh thăm thẳm. Lộc bảo tôi:”Chơi mấy con Chình to cũng ngán lắm! Chúng nó chỉ tìm cách chui vào hang. Mà chúng nó khoẻ lắm ! Phải biết bắn vào đúng chỗ cần bắn chứ không cũng phí đạn …”. Ngộ nhỡ con cá cứ kéo mình vào hang thì sao ? Thả hết dây mà nó vẫn lôi đi thì sao ? Lộc cười: ”Làm anh thợ lặn vo đâu có tham được! Những lúc sắp hết hơi như thế phải cắt dây bỏ mũi tên luôn chứ !” Lúc này, anh mới vén ống chân cho tôi thấy con dao lá lúa găm diệu nghệ hệt như con dao của cánh đặc công nướcvùng Nhà Bè-Duyên Hải xưa. Có điều, con dao này làm như ưu việt hơn bởi 1 mé răng cưa, một mé sắc lẹm và cái chuôi thiết kế có thể nổi phập phờ trên nứơc biển khi lỡ tuột tay dao. Hảo! Hảo! Đúng là ”trí khôn của ta đây !”.

    [​IMG]
    "Bế" chú cá Hồng vừa bắn được lên mặt nước

    Sau khi mang lên những xâu cá gồm những Tai Bồ, Bò Xám, Mó Két, Tà Ma … dư sức cho chuyến nhậu chiều và tối nay trên đảo, anh em xoay qua … chọi gà ! Lạ ! Các bố thợ lặn này dưới nước mà cứ như chơi cút bắt ở trên bờ. Ồ! Những tiếng cười thoải mái vang rần một góc biển! Cần Nuy là Nuy. Cuộc chơi đưa những con người U50, U40 trở lại mặt bằng của mấy tay boi 18 tuổi. Chỉmỗi người nửa ngón tay, các anh đỡ tôi thăng bằng trên đỉnh sóng.

    Tôi nằm đấy ! Không ngờ mà cuộc đời có lúc lại nằm đây; đầu lưỡi nhô ra hôn âu yếm cả vị mặn của biển; mắt ngắm nhìn những con Yến nhanh nhao như những cánh sao xẹt ngang mình rồi có thêm cảm tưởng chỉ cần quờ tay đã vợt được cá cơm hoặc vươn cao tý nữa là chộp được cả cá chuồn bay lạc bầy. Nắng chói chang ! Biển cũng sáng chói chang ! Dòng chảy của biển dìu tôi vào gần từng vách núi để ngắm những mê cung của tạo hóa. Cảm ơn chiếc máy ảnh đã cho tôi ghi lại những phút giây cảm hứng. Đến lúc này, tôi lại tự trách mình sao không có thêm một chút khả năng, kỹ năng văn nghiệp để lột tả cho mọi người thêm một chút gì-cái chút gì mà mình thấy hay, thấy đẹp, thấy trải lòng ra với kiêu hãnh rất Người ! Rồi để mong tả cho được sẻ chia cùng các bạn những lửng, những tầng san hô Trắng - Đỏ - Vàng ngà … muôn hình vạn thế nở bung bên từng rạng đá với hàng trăm sắc cá, nhuyễn thể, giáp thể sống động lý thú đến mê hồn; từng vệt cỏ, từng nhánh rong rêu phất phơ dẻo như nét vẽ; từng vầng rong biển non mấng thoạt nhìn ai cũng thèm ứa chân răng; từng thảm đá, thảm cuội, thảm ốc sò quện bên nhau, khoe sắc lung linh trong sáng tối khoe từng gam màu lạ sững sờ; bất ngờ ngoài tưởng tượng…

    Mặt trời nghiêng bóng; anh em lên ca nô nhằm hướng Hòn Mun trở lại. Các bạn Nam, nữ đã tàn đến 2 bếp lửa mà đợi cá của chúng tôi. Có ngay đây hỡi các bà chị ham nội trợ ! Đừng phụng phịu như thế! Chậm ư! Chúng tôi phải đi kiếm cho bằng được cái quần xà lỏn của ông Thạnh giữa biển khơi ! Sao ư ? Annh ta lặn ngang dòng hải lưu và dòng nước xối mạnh lôi tuốt tuột quần của gã mang đi … Cô bé Thanh nhăn nhó:”Thôi được rồi ! Thôi đủ rồi !...”. Hẹc! Hẹc! Đời thường bắt đầu hơi phức tạp nhỉ? Đời thường thêm tý nữa: Bác Xuân ôm cái mũi sư tử nhào vào chỗ chị em:”Có dầu xoa cho tôi tý! Lâu ngày không lặn, nay ham xuống sâu máu mũi chảy khiếp qúa !”. Giời ạ! Lại chảy máu cam chứ gì ! Thôi ngồi đây để em chữa mẹo cho. Bà ngoại em vẫn chữa bằng cách xé gấu váy đụp rồi nhét vào lỗ mũi … máu cầm liền !”. Báo hại lão Xuân, gã nhìn cái váy tắm phấp phới của bà chị mà mặt thì chỗ xanh, chỗ đỏ …

    [​IMG]

    Cá nướng thơm khiếp. Nhất là cái con Bò ma Ma hình thù nom thì xấu đau xấu đớn vậy nhưng nướng lên thì ai cũng mê. Chai rượu hộp giấy của anh Thi chả ăn thua; chỉ đến khi ông anh xuất nốt qủa Na-po--le-ôn dịnh dành cữ chiều ra thì mới ngấm. Đúng là chiến đấu như người đi biển. Chúng tôi ăn ngon như chưa bao giờ được ăn. Cánh phụ nữ Việt Nam thật tuyệt ! Dẫu qúi phái, dẫu xinh đẹp; dẫu uyên bác như thế nào nhưng trong những lúc như thế này, họ vẫn vui vẻ nội trợ, lấy sự quan tâm đến mọi người làm niềm vui! Ô! Trời xanh cao; gió lồng lộng trong lành; mùi hương biển và hương tóc lồng ngây ngất; biển xanh thăm thẳm và tinh khiết; chỉ có lòng người trải với lòng người: khó quên đấy! 18 con người, không phân biệt kỹ sư, tiến sĩ; không e dè tuổi tác với tác phong quây quần: rượu ngon, cá sống, cá tươi; trai lạ, gái mới quen … viết đến đây; tôi chỉ cầu mong hai bà vợ đừng truy cập đọc bài này !

    [​IMG]

    NHỮNG CHIẾN HỮU LẶN VO…

    Ở Nha Trang không chỉ riêng nhóm của Lộc đabaco ham cùng môn lặn. Nhiều anh em lặn lắm.
    -Mê lắm Việt Hòa ơi ! Chúng tôi mỗi người đều có mỗi nghề kiếm sống khác đấy nhưng mê lặn và mê biển rồi tìm đến với nhau. Bác tính: chỉ nội khoản sắm đồ cho bằng anh, bằng em và đủ điều kiện săn bắn được cá để mà nhậu thôi cũng đã tốn bộn tiền …

    Tôi hỏi Thành:
    -Nha Trang có bao nhiêu nhóm lặn hả anh?
    -Làm sao kể cho hết được! Nhưng anh em đi như thế này đụng nhau là thường xuyên. Thú thực với anh, cứ nhìn cái xâu cá nơi thắt lưng mỗi người là suy ra ai trình độ, ai thâm niên, ai lặn giỏi. Trước đây, còn bảo lặn kiếm sống chứ bây giờ cá hiếm, phải đi xa và súng ống, áo quần … đều phải đạt chuẩn cho 50 thước nước mới có thể bắn được cá mà ăn. Sản lượng như thế làm sao mà có lời lãi. Anh em chủ yếu vui thôi…
    -Vậy vợ con không cằn nhằn gì ư?
    -Không! 10 bà vợ chúng em thì khen và khuyến khích lặn biển cả 10! Riêng vợ cậu Minh này với vợ em thì còn cho thêm tiền để khuyến khích đi lặn đấy!
    -…?


    Lộc Đabacô cười vang góc biển:
    -Bác Việt Hòa ơi! Bác chỉ luôn lắng nghe mà lâu lâu không chịu hiểu. Này nhé: em thì lúc nhỏ bị xoang mũi, cơ thể oặt ẹo, yếu ròm. Lúc lấy vợ lúc vào nhà hàng đãi khách cứ đu dực vào vợ mà thở. Nhờ theo lặn biển mà bệnh xoang hết, phổi nở, trường hơi, ăn ngon miệng, tay săn, chân cứng. Nhưng nếu cứ 2 tháng không lặn biển là cái xoang mũi lại khục khặc. Vợ bảo: anh đi biển cho đỡ tiền thuốc. Còn gã Thành thì ham lấy cô vợ trẻ, chân dài, mắt mũi long lanh. Các cụ đã dạy cấm sai:”Thuốc ngon thì kéo nặng đờm, trà ngon mất ngủ, vợ giòn đau lưng…”. Cô vợ nó kia đã toan li dị đấy. Thế nhưng từ ngày đi lặn biển, gã khoẻ ra, dài hơi, cứng cựa chỉ phải cái hơi ngang nhưng bả khoái liền. Thỉnh thoảng vợ lại đưa cho đôi triệu giục: ”Anh đi lặn biển đi chứ, vừa khỏ người, vừa có cá tươi…

    Tôi quay sang người phụ nữ được giới thiệu là vợ của Thành; bà chị ỏn ẻn cười bẽn lẽn. Còn Thành, gã ghé tai tôi nói nhỏ toàn chuyện đàn ông: ”Em hát đơn ca dài hơi lắm. Ca vọng cổ đổ hò, xuống sề thì số zách. Ca đủ cả 6 câu. Em thấy thi thoảng trên diễn đàn, các bác cứ nhắc cá ngựa với bìm bịp làm chi cho diệu vợi. Cứ ra ngoài này lặn với chúng em mỗi tháng đôi tua thì còn được mệnh danh là” trường túc bất chi lao” ấy chứ !"

    [​IMG]

    Mặc cho cô vợ của Thành đấm gã bùm bụp vì chuyện nói hơi trây; tôi lặng nhìn các anh: Đình Lộc, Lộc nhỏ, Phong, Thi, Lập, Hiệp, Sen, Thành, Xuân … những chàng trai da rám nắng, nét mặt phong trần, và đơn giản. Nụ cười rạng rỡ, dáng vẻ bình thản. Vâng ! Đã mê lặn thì không thể không ca ngợi các anh - những thợ lặn vo có 10-15 năm kinh nghiệm. Ừ! Cuộc đời lãng mạn, mê biển đến nghiện biển mà đến với nhau thôi chứ cái nghề ”Đâm Hà Bá” gần đúng nghĩa này chả bao giờ khá được. Nhưng, là người đã từng lặn xuống nước, từng có thời theo anh em bơm ô-xy vào ống nhựa lặn sông tìm phế liệu thì tôi hiểu các anh- những người thợ lặn vốn là những người biết mình, biết biển và hiểu cá. Dẫu là con người - kẻ thông minh nhất và có thể chế ngự được thiên nhiên nhưng người lặn biển không dám nghĩ đến lời hơi lộng ngôn ấy mà họ thấy được cái bé nhỏ và khiêm tốn của mình trước biển. Ừ! Không hiểu cá, không bản lĩnh sao được một khi anh giương súng trước một con cá. Đó là cái khắc quyết định thực sự từng trải và đầy toan tính. Con cá loại nào thì mạnh, yếu như thế nào. Ví như một con cá Mập khi người thợ lặn cần phải bắn thì phải chọn điểm ngắm là mang thở. Ví như gặp một con cá lớn, người thợ lặn phải xoay thế neo dây lại rồi mới bắn kẻo bọn này lôi tuốt người ta vô hang ngay …

    [​IMG]

    [​IMG]

    Đi một ngày đàng … thôi thì xin phép dùng câu thành ngữ này để gói lại bài rồi đi lặn. Cũng như đi câu, người ta rèn cho mình thêm đức tính kiên nhẫn, bản lĩnh và đơn giản hơn: biết chờ đợi ! Lặn cũng vậy và có thể rằng hơn thế nữa! Lặn xuống biển - dưới ấy mở ra cho con người một phần thế giới để mà cảm nhận, qui nạp. Với nhiều người, đó là sự giàu có dùng riêng cho những kiêu hãnh bản thân; với một số người khác lại là những ích lợi thiết thực ... Các bạn ơi, tôi có giáo điều qúa không khi nói rằng những tích lũy kia có thể dùng xài trong những lúc tuyệt vọng, những lúc mà vì cái nọ, cái kia người ta không còn thiết cả sống - những lúc thấy lòng người, tình đời ngao ngán và lòng tin đang đổ ập trong ta như những mảng tường thất vọng xây bằng niềm đinh ninh hư ảo. Lúc ấy, ta có dành dụm một chút này - chưa hẳn là sự phong phú và giàu có - nhưng cũng là chút tích lũy của nghị lực mang ra để giữ thăng bằng tâm trạng…

    Chào nhé những người bạn lặn của tôi!

    Việt Hòa
    Tháng 7/2005
     
    Hunter Pro and dungvungvinh like this.
  2. dungtkd

    dungtkd Thành viên mới

    Lặn bắn cá như thế thì còn cá đâu mà câu
     
  3. linhbeo

    linhbeo Thành viên mới

    quá good. rất công phu, rất hay. tui ko biết bơi, ko thì là 1 chuyến, hehehe

    thanks
     
  4. catelectric

    catelectric Thành viên mới

    vip quá. Ứt gì có 1 lần
     
  5. dancauquangngai

    dancauquangngai Thành viên mới

    mình cũng hay lặn ở quê ngày nào cũng nằm dưới nước cầm theo súng kẽm...cua, sò ,ốc, mú cóc,mua bông,cá giò cá dìa,hông trớt hồng gai.....cá chình cá lị..nấu mệt nghỉ. nhìn thấy cảnh này thích quá cơ hic..zìa quê thôi sg nóng quá hic
     
  6. trucnamnhan

    trucnamnhan Thành viên tích cực

    Không ngờ mà cuộc đời có lúc lại nằm đây; đầu lưỡi nhô ra hôn âu yếm cả vị mặn của biển - HAY QUA BAC OI.
     

Chia sẻ trang này