Phóng sự: Sông Ðà - Miền đất bình yên (phần II) | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Phóng sự: Sông Ðà - Miền đất bình yên (phần II)

Thảo luận trong 'Phóng sự' bắt đầu bởi root, 19/4/03.

  1. root

    root Administrator

    Phóng sự: SÔNG ÐÀ - MIỀN ÐẤT BÌNH YÊN(Phần II)

    "Nhìn kìa, có tới mấy đàn cá Mương, kỳ này chắc trúng to ! "

    "Lần trước mình đánh gần chục con cá Ngạnh ở ngay đây đấy ..."

    TRẬN CHIẾN MỞ MÀN KHÔNG ÐỐI THỦ DẪN ÐẾN "MẸ THÀNH CÔNG"

    * ÐỘNG THÁC BỜ

    Tiếng của anh Cư và các cần thủ khác, đặc biệt là chàng Việt nhà ta, oang
    [​IMG]
    oang khắp thuyền khi chúng tôi dần dần cập vào bờ đảo đầu tiên. Trên thuyền không khí hừng hực lửa chiến trận. Ai nấy đều ngóng cổ hướng về phía eo sông, ngay khúc ngoặt vào một bờ đá, nơi dần dần hiện ra một cửa hang nhỏ, với cái biển hiệu sơn hơi cẩu thả gắn ngay trên một bờ đá trên đường vào động: Ðộng Thác Bờ.


    Chẳng cần phải nói, mà cũng chẳng ai còn thèm để ý tới đống đồ câu ngổn ngang của tôi trên sàn thuyền. Mỗi cần thủ vơ ngay bộ cần và mồi câu của mình, tung chân nhảy bổ xuống lan can tầng dưới thuyền và chỉ trong phút chốc ... "tõm ... ủm ..." tiếng chì rơi, tiếng kéo tua-bin rèn rẹt vang lên khắp chiếc "chiến thuyền". Sông sâu hoắm. Dễ có đến 15m. Tôi được "giao quyền sử dụng" một cần Sea-Eagle 2.7m để câu đáy và một cần xếp Trung Quốc có đọt mỏng như sợi búnđể rê con tôm giả treo tòng teng, vừa được bôi xung quanh lườn nó một lớp dầu mùi tôm đồng (mồi mùi của hãng Kick-n-Bass). Tôi móc vào cần câu đáy một chảng ba nhánh dài, loại hay dùng để đánh cá Tra trong Sài Gòn. Buộc một thẻo dài 1.2m neo chì 100g với dây gai mỏng dính (để lỡ có vướng chì mất cũng đỡ tiếc), thẻo còn lại móc đoạn cáp 0.49mm dài 0.8m có sẵn lưỡi 22 mà anh bạn Tuấn Hàng Xanh đã kỳ cạch làm cho tôi từ trước. Công đoạn "ngại ngùng" nhất là quết mồi cá Lăng vào lưỡi. Tanh nồng. Tiện thể đứng gần lan can, tôi bôi hai bàn tay hôi rình vào tứ phía, bạ đâu bôi đó, làm mấy chị em ngồi trên mép tàu khóc dở mếu dở, đụng đến đâu mùimắm cá Linh thúi dính đến đó. Ôi trời ... nghe mấy bà chị mà léo nhéo cằn nhằn thì cười cũng chẳng đặng !

    [​IMG]

    Ðang câu trên thuyền, vài chiến hữu nổi hứng trèo tít lên trên gờ cao chót vót của động. Ðầu têu là Minh cá Chim, rồi đến mấy nàng hậu cần thấy hay hay cũng trèo theo, lại còn leo luôn vào trong động lang thang chụp ảnh với Sơn Camera-Man. Thế cũng hay, đỡ mất tập trung tư tưởng ! Ðợi mãi không thấy cá cắn, nhiều cần thủ bắt đầu ... sốt ruột: "Cá không ăn ban ngày đâu, chỉ ban đêm nó mới ra ... Nước trong veo thế này nó sợ phát khiếp ... Hôm nay có khi trở trời ... !!!". Im ắng như tờ. Ấy thế mà đột nhiên "đùng ... đùng", hai phát liền, có con gì to lắm lắm, dễ đến cả chục kg nhảy vọt lên mặt nước táp giữa đàn cá nhỏ đang sủi mặt sông như nước sôi đẳng xa: "Cá Măng đấy ! Nó lên đớp cá Mương ... Mấy con cá Ngạnh đâu hết rồi nhỉ ...". Chỉ tội nghiệpthằng tôi ra sức quăng con tôm giả ra xa, cứ nhắm hướng con cá Măng và đàn cá Mương vừa nhảy mà quăng và rê ngược vào. Mà nào có quăng tới. Chúng ở xa đến 50m có dư. Sau mỗi đợt rê khoảng 10-15 lần, hai vai tôi ê ẩm. Lại nghỉ. Thay mồi câu đáy. Lại rê. Cứ thế đến gần 2 tiếng đồng hồ. Không một con cá nào cắn câu.

    Không khí bắt đầu chùng xuống. Vài cần thủ bắt đầu giở cần ... tay ra câu. Rồi câu phao ! Tiếng dây ba tiêu kéo vèo vèo ở mũi lái ... Lại thay mồi. Tiếng thở dài, tiếng làu bàu đổ lỗi cho trời cho đất của Thắng Cá Trắm văng vẳng đâu đó. A ha ... có cả tiếng chửi thề của ai đó trên nóc tàu ! Hai lần Việt & Minh bị mắc lưỡi câu vào đáy sông làm tôi phải dở chiêu quấn dây quanh người lôi dây lên. May mà dây cũng bé và lưỡi câu của anh em cũng yếu, nếu không dễ để lại thẹo lằn trên eo thì mấy bà xã cằn nhằn chẳng còn nước gì.

    Ðúng 11:30, trưởng đoàn Tuấn Việt tuyên bố chắc như đinh đóng cột: "Chỗ này hết cá rồi ! Ði sang phía đảo bên kia câu thử, rồi sau đó men vào gần khu nuôi cá quân đội (!), chắc chắn thắng to". Tinh vi thật. Lại lụi hụi thu cần kéo dây. Chẳng ai nói tiếng nào. Tôi vơ vội mấy chén trà xanh thơm nức, trộn với ít nước khoáng thừa ... rửa ngay hai bàn tay "thơm" mùi mắm của mình. Biết là hơi phí, nhưng đành tạm chịu vậy chứ sao.

    * ÐỀN CÔ TIÊN

    Thuyền quay ngang rời bến. Mấy cô nàng "nặc nô" (họ tự gọi nhau thế !) nhảy đùng đùng từ bờ đá lên thuyền. Nghịch đến thế là cùng. Nhoáng một cái, dễ chỉ 3 phút, chúng tôi đã đến với Ðộng Cô Tiên. Hóa ra đảo này nằm ngay đối diện với Ðộng Thác Bờ. Nếu tôi không nhầm thì đây là mộtkhu du lịch chính hiệu vì thấy thuyền nhỏ chở khách ra vaò khá thường xuyên. Có cả một khu chợ nhỏ ở trên nóc đảo. Dốc dựng đứng với cái thang đá đếm mãi cứ nhầm, có đến hàng trăm bậc có dư. Mấy chị em nhà ta lại loay hoay trèo cho được lên tận nơi, rồi làm cả đoàn tìm rộn lên, cứ tưởng sẽ phải để mấy nàng ở lại với Sông Ðà mến yêu vài ngày cho biết sợ ! Hình dung nếu bạn lò dò lên xuống đảo mà không nắm dây hay có "nghề" như mấy anh chị thồ địa ở đây, mà lỡ chân lăn xuống thì "mẹ nhận cũng không ra" !

    Chúng tôi lại thả câu. Cũng bổn cũ soạn lại: câu đáy, câu rê qua đàn cá Mương, câu phao, câu Lục, thôi thì đủ cả. Nhìn từ tàu xuống bạn có thể thấy từng đàn cá Mương bơi ở độ sâu 2-3m, rất đẹp. Chúng còn chạy thoăn thoắt theo cái mồi tôm giả của tôi nữa chứ. Ðiều tức cười là con tôm giả có khi còn to hơn cả mấy chú cá này ! Chúng ngửi qua, ngoáy mũi cái rồi chạy biến. Nhưng kìa, Minh Cá Chim quả là không hổ danh: một con cá Mương cỡ 3 ngón tay vừa dính lưỡi ... Lục của Minh, treo tòng teng ngay đầu cần. Hu-ra ... GHI BÀN !!!

    [​IMG]

    Nhưng chúng tôi chỉ mừng hụt. Không một con cá naò cắn mồi nữa cả. Kể cả lưỡi Lục cũng êm re. Thỉnh thoảng vẫn thấy một chú cá Măng to vật nhảy đùng một cái ở xa làm đàn cá con biến mất tăm một lúc, rồi lại ẩn hiện đâu đó trong làn nước nhóng nhánh vừa bị mấy cái thuyền máy của dân địa phương chạy qua làm dậy lên từng đợt sóng vào bờ. Tiếng anh Cư pha trò kể chuyện tiếu lâm và tiếng cười dòn giã của những "cần thủ trắng tay" và tiếng càu nhàu nửa đùa nửa thật của các nữ hậu cần khi anh Cư kể mấy chuyện hơi ... tế nhị làm không khí cũng phần nào đỡ căng thẳng. Rê mãi mỏi nhừ cả hai vai, tôi định ngả lưng một chút trên cái ghế gỗ bề ngang chỉ 20cm sau khi duỗn cổ nuốt trôi miếng bánh mì mềm kẹp pa-tê thịt nguội, chiêu bằng ly trà xanh do mấy chủ thuyền mời (còn họ thì uống toàn rượu trắng, chịu chết !). Loay hoay thế nào "cô tiên" đưa luôn tôi vaò mộng. Tôi ngủ mê mệt, say sưa như mấy ngày chưa được ngủ. Ngủ đến rơi cả mũ, nắng chói vào mặt cũng kệ. Ngủ đã !

    Khoảng 2 giờ chiều, chúng tôi ngậm đắng nuốt cay thu cần kéo dây, lại bôi bôi chùi chùi cái mồi tanh tưởi vào mạn thuyền rồi hấp tấp cho thuyền thẳng hướng khu nuôi cá quân đội tiến tới.

    CON CÁ MĂNG 20KG

    Rời Ðền Cô Tiên, tôi có cảm giác chuyến hành trình đến đảo mới này có vẻ xa hơn nhiều so với mấy lần trước. Ði
    [​IMG]
    dọc theo sông, chúng tôi có thể thấy từng đám bọt nước thi thoảng sủi lên từ đáy hồ. Cá Lăng đấy ! Tuấn Việt gào ầm lên: "Neo thuyền lại anh lái ơi, cá nhiều lắm ngay giữa sông", anh lái trả lời tỉnh rụi: "Chịu thôi ông anh ạ ... Tàu này neo ngắn lắm, không neo thuyền được, mà thả trôi thì không ổn đâu !!!". Thế có chán không. Thế có buồn đời không. Vài cần thủ "nhàn cư vi bất thiện", mang cần ra kéo .. ba tiêu dọc theo thân tàu. Với tốc độ chạy của thuyền, giá có dính cá lớn chắc nó kéo mất cả cần nếu không nó lôi cả cần lẫn người lộn nhào xuống nước.

    Chúng tôi ghé thuyền vào đảo. Ngoài một vài cái thuyền nan, một bộ lưới đăng to vật nhưng cũ kỹ, xa xa trên đỉnh đồi là một cái nhà tre nhìn xa trông khá thô sơ ... toàn cảnh cái đảo con con này chưa có vẻ gì là hấp dẫn cả, mà cũng không ra dáng một bè cá như tôi thường thấy. Ðiều khác biệt mà tôi nhận thầy ngay là nước ở đây không sâu lắm, chỉ khoảng hơn 4m. Biết rằng đảo nuôi cá Chép trong bè ở đâu đó, chúng tôi móc mồi thơm, mồi tanh tôm ra đánh. Câu phao nổi thả sâu 2m và cả câu đáy với thẻo 8 lưỡi. Chẳng thấy con nào đả động.
    Gần như lúc mà tất cả chúng tôi đều nản chí, một anh chàng ra dáng dân bản địa đột ngột xuất hiện như từ dưới đất chui lên. Anh chìa cho chúng tôi xem một chú cá Ngão cỡ bàn tay, trông như vừa được nướng vàng cháy, bốc mùi thơm ngầy ngậy: "Cá Ngão hun khói đầy, các anh nếm thử mà xem". Ừ thì thử. Có ai bắt mua đâu mà sợ, mà tệ lắm thì 2 viên ga-ni-đăng là OK ngay. Chúng tôi mỗi người vặt một miếng nếm thử. Trên cả tuyệt vời ! Tôi cũng hay ăn đồ khô, nhưng thú thật mùi vị của miếng cá Ngão hun khói này không thể chê vào đâu được. Vị mặn tự nhiên chen lẫn chút ngọt cá đậm đà hòa tan ngay trong lưỡi miếng cá có vị tanh nhẹ và độ dai vừa tầm làm tôi chưa kịp nuốt một miếng thì nước bọt lại ứa ra muốn nhai luôn miếng thứ hai. Tay đầu bếp nào có kỹ thuật ướp cá hun khói cao thủ như thế này xứng đáng được trao huy chương !

    Hình như mọi người bắt đầu quen béng mấy cái cần câu vắt ve trên lan can thuyền, lục tục kéo nhau leo tuốt lên
    [​IMG]
    đỉnh đồi nơi ngôi nhà tre nằm chễm chệ, hơi khuất tầm trong đám cây cối xanh rì ngang đồi. Vị ngon của chú cá Ngão hun khói có sức mạnh như vậy đấy ! Tôi còn đang loay hoay trên thuyền thì anh Cư gào ầm ĩ từ đỉnh đồi: "Nguyên ơi lên ngay đây ... câu ... được con cá Măng hơn ... 20kg ... !". Quái lạ ! Câu được cá Măng trên .. đồi á ?!? Tôi lò dò leo lên đồi. Xa thật, cũng phải mất đến gần 5 phút đâm nhúi nhùi vào bụi vào cành, tôi mới lên đến đỉnh đồi. Chà ! Cảnh đẹp như thế này cơ mà. Căn chòi trông xa lèm nhèm thế, nhìn gần mới thấy giản dị mà ấm cúng ra phết. Dăm cái bàn và hơn chục chiếc ghế nhỏ được xếp gọn gàng ngay trong chòi. "Cá đâu ? Ai câu ?", tôi hỏi trong hơi thở hổn hển - "Cá Măng ... ngay dưới chân đồi, mấy anh em ở đây rê được tối hôm qua, hơn 20kg đó, xuống xem ngay ... !". Ra là thế !


    Chúng tôi lại cùng nhau lục tục kéo xuống đồi qua cái thang đất dốc đứng. Thì ra ngay dưới chân đồi mới chính là nơi nuôi cá bè của đảo. Tôi đang loáng quáng nhìn trước nhìn sau thì ... ôi trời đất ơi, ngay dưới chân tôi, trong cái bè bọc tre là một con quái vật da trắng như sữa, mõm cong vút với hàm răng nhọn hoắt, dài tới hơn một mét đang bị buộc dây thừng qua mang, bơi khó
    [​IMG]
    nhọc. Con cá Măng hơn 20kg đấy. Mấy cần thủ mới rồi còn mệt mỏi, bây giờ nhanh nhẹn ra mặt, thay phiên nhau ôm con cá to tướng ... chụp ảnh tới tấp ... !


    Nuối tiếc tạm biệt chú cá khổng lồ, chúng tôi lên lại ngôi nhà tre. Ai nấy phấn chấn hẳn, bàn tán xôn xao: "Hay ta thịt luôn con này, ăn một phần rồi mua một ít mang về ... Tớ đã bảo là có cá to lắm, tại hôm nay nó
    [​IMG]
    không ăn thôi ...". Ðúng lúc mọi người đang nhộn nhạo thì Việt lôi xệch tôi vào thẳng cái bàn ghỗ sát ghờ tường và to giọng giới thiệu: "Nguyên này, đây là anh Duy, chủ đảo này. Anh Duy ơi, Nguyên ở 4so9, chủ trang web chuyên về câu cá đấy ...". Tôi cười nhoẻn và bắt tay thật chặt người đàn ông dáng vẻ khỏe mạnh có pha lẫn chút phong trần. Vô mánh rồi !


    Trong suốt gần tiếng đồng hồ ngồi trao đổi với anh Duy, có thể nói là chúng tôi học được cả một bồ kiến thức chật ních những kinh nghiệm quý báu về nghề câu cá Sông Ðà. Chúng tôi còn được thết miễn phí con cá Ngão gần 3kg. Chính anh Ðống xắn tay nấu nồi lẩu cá Ngão với một rổ đầy rau tươi với rau cần ta, rau cải thơm v.v. bưng lên tận nơi cho cả đoàn. Nồi lẩu nóng nghi ngút khói, thơm lừng mấy gian nhà tre.

    [​IMG]
    CÔNG NGHỆ CÂU RÊ DÂY DÀI - "KHÔNG THẦY ÐỐ MÀY LÀM NÊN !"

    Giọng anh Duy trầm trầm ...

    Cá Ngão ở Sông Ðà còn gọi là cá Thiểu. Câu ở đây phải canh ngày mà câu. Tốt nhất là từngày 8 đến 18 âm lịch mỗi tháng, mùa trăng. Vào những tháng nước đục, cá Ngão chậm ăn hẳn lại. Khoảng thời gian từ tháng 9 đến tháng 11 là giai đoạn nước trong, dâng cao, câu cá Ngão thì tuyệt nhất.

    [​IMG]
    K
    hông chỉ cá Ngão, vào mùa cá Chép đẻ, chúng vào bờ cả một bầy đông kịt. Nhìn từ trên đồi xuống thấy chúng ùa tới như có một cơn sóng dữ đang cuộn vào phá đê. Nhiều đến như vậy đó (anh lại cười xởi lởi ...). Nhưng chúng chỉ vào khoảng 2-3 tiếng đồng hồ những ngày khoảng tháng 6 âm lịch. Người sống lâu ở đây có cái cảm tính để biết ngày chúng vào mà thả câu thì kéo mỏi tay luôn.
    Câu cá Sông Ðà nên câu đêm. Ðơn giản thôi, đêm thì trời mát, ít thuyền qua lại, chúng bạo dạn hơn. Không cần phải soi đèn, cũng có thể cảm thấy đàn cá Mương bơi tung tăng gần mặt nước, ngay dưới đàn cá Mương là đàn cá Ngão, và thường dưới đàn cá Ngão hay quanh quẩn đâu đấy là chú ... cá Măng.


    Sông Ðà thỉnh thoảng Nhà Nước ta thả tới cả chục tấn cá xuống lòng hồ thuỷ điện. Cá nhiều lắm. Nhưng không ai lưới trên sông cả. Mất lưới ngay. Mà cũng chẳng ai cho. Chỉ câu rê thôi. Tôi có mạn phép vẽ lại bộ dây câu rê như dưới đây để các bạn tham khảo và cả hình chụp bộ dây câu rê thật 100% dài đúng 300m, trông như dây đeo cổ trang trí của các thiếu nữ Mường. Theo Thắng Cá Trắm thì nhìn chung nó giống như bộ dây câu rê của dân câu cá Thu ngoài biển.

    [​IMG]

    Anh Duy nhấm nháp ly trà rồi nói tiếp ...

    Tôi sống ở đây đã hơn 3 năm. Ba năm liền tôi vừa học câu vừa chỉ dẫn lại cho các anh em giúp việc trên đảo. Trông thì dễ nhưng từ công đoạn buộc lông cổ gà trống vào lưỡi, rồi quấn bộ dây và lưỡi sao cho không rối. Khó dần lên là cách thả dây xuống nước. Người thông minh học cả tháng mà thả sợi dây 300m cũng mất 45 phút (người lâu năm kinh nghiệm làm cũng mất 15 phút). Thả chì neo sâu bao nhiêu cho mỗi đoạn 40m cũng là cả một bề dày kinh nghiệm. Rất khó giải thích. Chỉ có cái "cảm tính" của thợ câu mới biết thả sâu bao nhiêu là vừa (1.5m - 4.5m). Khó nhất là lúc lấy dây lên "thu
    [​IMG]
    hoạch". Nếu không cẩn thận, cả bộ lưỡi vài chục lưỡi cỡ 22 cắm vào tay thì chết toi. Trời cứu ! Mà nếu gỡ cá không khéo làm cả đống lùng nhùng này rối tung lên thì ngồi gỡ cũng mất ít nhất 1 ngày tròn ! Mỗi năm chúng tôi mới thay những nhúm lông cổ gà trống một lần (chắc là để gà mọc lại ... lông cổ đã - BBT). Lý do dùng lông cổ gà trống thì do nó tạo màu và hình dáng như con mối sông mà cá hay ăn, thế thôi !


    Những ngày tốt trời, một thuyền viên "đạp" thuyền (chèo bằng 2 chân) rê theo dàn dây 300 lưỡi trong khoảng 1 tiếng rưỡi với vòng cung đường kính đến hơn 200m, có thể thu về 30-40kg cá ngon lành. "Ðạp" thuyền cũng là cả một nghệ thuật. Không thể đạp thẳng vì như vậy khu vực dây bao phủ quá bé, không hiệu quả. Cũng không được đi loanh quanh rồi đầu gặp đuôi thì lại càng rối tung !

    Trong đời câu, tôi đã từng làm sợi dây câu có đúng 1,000 lưỡi !!! Lúc đó chưa dùng thuyền, sợi dây dài .. đúng 1km, chúng tôi phải chia nhau mỗi người đứng ở một .. đảo khác nhau tạo ra hình tam giác. Sau đó 1-2-3 í ới gọi nhau người này thả người kia kéo, coi như rê ... nguội. Thế mà ngày đầu thu ngay 27kg cá ...

    CHIA TAY VỚI SÔNG ÐÀ

    Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn. Trời bắt đầu sập tối. Chúng tôi chào "thầy", thu gom đồ đạc đang tản mát mỗi góc một món rồi thì tàu chầm chậm quay đầu về lại bến. Trước đó mấy anh em còn mua vài bịch cá Ngão khô và ít tép Sông Ðà hun khói, Minh Cá Chim còn mua thêm cả 1/2kg thịt heo mọi hun khói. Trông ngon lắm nhưng hơi ... béo nên tôi lại thôi. Chiều Sông Ðà đẹp như trong tranh. Mặt trời xuống, mặt trăng từ từ lên. Cứ như trong truyện tình cảm lãng mạn vậy.

    [​IMG]

    Tàu lại tút lên 3 tiếng báo hiệu cập bến. Lần xuống tàu này cũng lắm gian truân: không có thang ! Chúng tôi phải trèo từ tàu này qua 2 tàu kia để rồi nhảy xuống đất, leo dốc bở hơi tai và rồi phút chốc cả đoàn lại tụ tập ở điểm đón quân đầu đường vào thuỷ điện. Lại những cái bắt tay bịn rịn, những lời nhắn nhủ hẹn gặp lại trong những chuyến đi tới.

    Chào Sông Ðà.
    Cám ơn các bạn Hà Nội đã tận tình giúp đỡ.
    Cám ơn anh Duy về những kinh nghiệm quý báu anh đã truyền đạt.
    Hẹn gặp lại các anh trong những chuyến đi sau. Nhất định là như vậy.

    Nguyễn Anh Nguyên
    Tp. Hồ Chí Minh, tháng 3 năm 2003
     
  2. catelectric

    catelectric Thành viên mới

    Them quá ..thèm quá..
     
  3. vannguyen_66

    vannguyen_66 Thành viên mới

    Sông Đà cá lăng nhiều lắm ạ

    [​IMG]
     

Chia sẻ trang này