Phóng sự: Săn "Cọp" đầm Tôm (I) | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Phóng sự: Săn "Cọp" đầm Tôm (I)

Thảo luận trong 'Phóng sự' bắt đầu bởi root, 1/6/03.

  1. root

    root Administrator

    Săn "Cọp" đầm Tôm (I)


    [​IMG]


    PHẦN I: XA NHÀ


    Ði câu Chẻm ! Chao ôi câu nói ngắn gọn mà sao khó thực hiện thế nhỉ. Những tưởng với miền Nam mênh mông sông nước, ta có thể thò cần xuống sông hay quăng vài đường rê nguội ở bờ biển là có ngay vài chú Chẻm như các anh em nước ngoài hay tả. Ấy thế mà không đâu ạ. Bạn cứ tha hồ mà lang thang khắp miền Ðông Tây Nam
    [​IMG]
    Bộ mà xem, có khi đi cả tháng mà vẫn trắng tay như thường. Phải có thổ địa ! Kinh nghiệm xương máu đấy thưa các độc giả. Mình những cứ tưởng với bộ đồ câu rê Bass (cá Chẻm - BBT) sắm được từ net xuống và con mồi giả mà anh Hán đã dùng để săn chú Chẻm 9.5kg ngày nào vừa tặng minh, chắc chắn phải ghi sổ vài chú Chẻm dăm ký là ít mang về cho vợ nó chưng tương. Ây ! Xin cũng quên đi cho. Nào là con nước trong tháng, con nước trong ngày, con tôm đúng cỡ, cái lưỡi vừa đủ để diệt Tráp phá hoại, nào là dây to 70 máy lớn guồng rộng ... thôi thì có đến tám trăm - giọng anh Việt Hòa - thứ thông tin phải xử lý bằng con CPU Pentium IV cùng một lúc ấy chứ, cộng với chút may mắn thiên phú, may ra mới kiếm được một chú "Cọp" lẩn quẩn đâu đấy trong một đầm tôm rộng mênh mông không thấy bờ. Ðừng nói gì đến câu biển, khó khăn chồng chất.


    Tôi đi câu Chẻm lần 30-4 vừa rồi với tâm trạng như vậy đấy ! Anh Nguyễn Mai, một độc giả trung thành của 4so9, thấy tôi trầm trồ khen con Chẻm "chà bá" của anh Hán nhiều quá, đã mở lòng tốt rủ tôi xuống săn "cọp đầm tôm" - anh thích gọi như thế - với nhóm bạn làm xây dựng của anh: "Cậu chỉ cần mang cần với máy, mọi thứ tớ lo hết", anh hồ hởi trong điện thoại, "câu ở Phú Mỹ đấy, Nguyên à". Phú Mỹ á ? Nghe quen lắm ? Nói ra thì quê thật. Tôi vốn là kỹ sư điện bách khoa (khoá DD87HT, có ai không ... !) mà đến giờ cũng không biết là ngay cách Sài Gòn vài chục km, gần Vũng Tàu, có một nhà máy nhiệt điện tầm trung ngự trị trên hệ thống sông ngòi chằng chịt ngay cửa sông Thị Vải, con sông mà Bảo Cương đã từng tả là "...lốc là câu cửa miệng của dân Vũng Tàu ..." trong bài viết năm ngoái về Vũng Tàu.

    Chúng tôi khởi hành muộn. Lạ thế ! "Sao mình không đi sớm anh Mai ?", tôi hỏi với giọng lo lắng. Anh cười vỗ
    [​IMG]
    vai: "Cậu cứ yên tâm, đến 11h30 trưa con nước mới thật lớn, tha hồ câu". Chúng tôi quay qua nhà anh Chung gần chùa Vĩnh Nghiêm, đợi ông anh đi chơi tenis sáng về cũng là lúc anh Thận phóng vespa tới. Lên đường thôi. Ngồi chễm chệ trên chiếc xe Ford Escape êm như ru của anh Chung, tôi mới cảm nhận được cái khoái của người có xe riêng, mà xe 2 cầu hẳn hoi nha. Giá như mình có một cái nhỉ ... :) ! Chúng tôi còn lòng vòng chán chê, nào là ăn phở gầu gân Ðiện Biên Phủ, lại còn qua tận Bình Dương đón anh Thuận cùng đi rồi vòng ngược lại khu Tân Vạn để thẳng hướng Vũng Tàu phóng tới. Tôi và anh Mai còn cẩn thận chui vào chợ Phú Mỹ mua vài lạng tôm nhỏ và mực tươi "để diệt mấy thằng Tráp, hay biết đâu lại có nồi cá Bống kho tiêu ... !".


    Chiếc xe Ford to ngang uể oải len lỏi qua cái cầu bé tí bắc ngang con kênh nhỏ chảy qua nhà máy điện. Bề ngang chỉ khoảng 2m, chúng tôi phải cụp cả hai tai xe (kiếng chiếu hậu) lại mới qua được. Cả nhóm tụ họp đông đủ ngay dưới gầm hệ thống dẫn dầu vào nhà máy điện, trông đồ sộ ra phết. Anh Vạn, ông chủ đầm tôm đã vồn vã chạy xe theo từ bao giờ. Nhìn anh, đố ai dám nói anh là ông Tỷ Phú nuôi tôm đất Phú Mỹ. Với cái đầm tôm gần 30 hécta nhìn không thấy bờ, một con tính nhẩm cũng đủ thấy ông anh có cái quyền vung tiền như "cậu ấm Bạc Liệu" nếu muốn.Ấy thế mà không, trông anh như anh chàng hay đi bỏ mối than củi dạo nào tôi hay thấy hồi còn bao cấp. Phóng xe Wave Alpha ào ào, đầu đội nón vải, chân mang dép nhựa, quần áo thật sự là có vẻ hơi lôi thôi một tí, chỉ có nụ cười rất tự tin và khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ vẻ chiều khách của anh là có vẻ ra dáng .. ông chủ một chút. Mà ông chủ thật đấy !


    Chiếc tàu nhỏ rời bến. Mùi xăng nồng nặc trên tàu. Lăn lóc quanh tôi là mấy quả xoài vàng ươm anh Vạn hái để anh em nhâm nhi khi đói. Thèm rỏ rải mà tôi không dám ăn, vốn là vợ trước khi đi có nhe răng dạy rằng: "Chớ có ăn lung tung, nuốt phải thuốc rầy về báo hại thuốc men là em không chịu đó !". Sợ ! Vốn hãi sông nước, tôi chui tọt ngay vào khoang tàu ngồi thu lu đợi tới bến. Naò ngờ các ông anh kéo tuột ra khỏi khoang rồi gào vào tai tôi: "Ra đây, ông Tổng Biên Tập xem cảnh sông nước có thích không ? Nhớ viết về nó nha, sông Thị Vải đấy. Thấy mấy vạt xanh xanh hai bên bờ không ? Rừng đước đấy".


    [​IMG]


    Ra nó là cây đước đây, mình quê thật ! Anh Mai vẫn tiếp tục gào vào tai tôi trong tiếng động cơ ì ào ngay sau lưng: "Cậu có thấy mấy cái rễ cây đước không ? Nước lên đến đâu rễ đước nhón cao lên theo đến đấy. Thấy ông
    [​IMG]
    Tạo Hóa nhà ta tài chưa !". Loáng thoáng tiếng chú bé theo phụ thuyền phất phơ trong gió: "Cây đước hay lắm đó mấy anh. Từ lúc còn là trái xanh nó đã tự phát triển thành hình dài thuỗn với cái đầu nhọn hoắt. Anh biết để làm gì không ? Nó đợi một ngày nào đó sẽ rụng xuống là đâm thẳng một phát vào bùn, rồi tự mọc lên thành một cây đước mới, thấy "nghệ" chưa ... !". Mãi lúc về đến nhà tôi mới lục tung đống truyện văn học ở đầu giường mẹ ra và đọc ngấu nghiến về đước. Hóa ra ông trời cũng giúp chúng ta nhiều thật. Cây đước trông bình thường thế mà lắm tài lắm. Chức năng chính của nó là "hộ đê " - nói theo cách Hà Nội - đấy. Chính khả năng vươn rễ đâm vào lòng đất và dài lên theo con nước, đồng thời khả năng bám chặt rễ vào bùn của nó mà cây đước giúp cho các hệ thống đê bồi vững vàng trước cái dữ dội của miền thiên nhiên sông nước mênh mông bạt ngàn này đây. Còn nữa, các bạn có nghe nói đến "than đước" không ? Sống trên và ngay trong nước là thế, đước lại là loại vật liệu dùng làm than củi tuyệt vời, cháy rất nỏ.


    Thế rồi chúng tôi cũng đến nơi. Cũng hết đến 1/2 tiếng chứ chẳng chơi. Ô là la. Bạn có thể tưởng tượng nổi không: giữa dòng sông Thị Vải rộng thênh nước cuồn cuộn chảy là những bè tôm ngút ngàn, vuông nọ nối vuông kia bằng những bờ đê cao không quá 1m và một cái "cống" thô sơ quay tay thông nhau giữa hai vuông và với dòng sông ...Vẫn chưa tới giờ hành sự. Mới 10h hơn. Mới ăn tô phở kềnh cang buổi sáng mà bụng tôi đã réo ùng ục. "Có gì cho em măm với, đói quá tay run hết rồi !", tôi than thở. Thế rồi nào là bánh mỳ ngọt kẹp thịt, kẹp
    [​IMG]
    đậu, lại còn cả một tô xôi lạp xưởng thơm phức trộn tôm khô xào mỡ hành chín tới nữa chứ. Chén đã. Ăn no rồi tính tiếp. Cả đoàn ngồi hùng hục nhai nhai nói nói, chiêu nước .. trà đá mà sao thấy ngon như đang nhậu ở nhà hàng Ðồng Khánh với món "dỉm sâm" vậy. Gió mát lồng lộng, khung cảnh dân giã với mấy bụi đước loe ngoe trong hồ, dọc theo bờ đầm là một ngôi nhà mái lá bằng tre đơn sơ mà sao chúng tôi cảm thấy dễ chịu đến thế. Cứ hình dung mình ở tận đẩu tận đâu, xa cách gần như hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Mà thật, muốn về lại đất liền chỉ có cách ... bơi về, mà ai đi tìm được mình chắc cũng phải loại "cao thủ bắt cướp đường dài". Cái cảm giác tự do hoàn toàn giữa bốn bề sông nước đương nhiên cũng cho tôi tí chút cảm giác .. ngaì ngại thế nào ấy. Những tưởng nước xuống lâu không đi thuyền về lại được thì làm sao nhỉ ? Nghĩ đến vậy mà cũng hơi ... run !


    No say rồi. Các loại cần được lần lượt bung ra. Mấy túi mực và tôm chết cũng được xử lý ngay để mấy ông anh câu tay kiếm cá Bống. Hóa ra đa số các ông anh đi theo là để ... vui ! Thật sự biết câu và ham câu chỉ có tôi, anh Mai & anh Luận. Anh Luận hơi ... nặng tai, chúng tôi rất hay phải nói đi nói lại vài lần mới xong hoặc giả gân cổ gào lên như bị rắn cắn mới chắc ăn là ông anh hiểu mình muốn gì ! Chúng tôi chia làm 3 nhóm. Nhóm anh Chung & anh Thận ở lại nhà giữ huyện (+ngủ !) và dùng cần câu tay quơ quào cho vui trong khi chọc ghẹo nhau như trẻ con. Anh Luận trấn ngay cống đầu tiên, tôi và anh Mai lững thững cuốc bộ ra cống cái tít ngoài xa có đến hơn 500m, chưa câu đã rã cả chân. Ðúng 11h30, cậu bé Tuân phụ trông đầm mở cống. Chà, thực tế đây rồi. Lúc này nước sông cao hơn mực nước trong đầm, nước từ ngoài đổ vào đầm nghe ầm ào, xối xả, xoắn xít với nhau với rác với lá cây và cả thức ăn tới cho Chẻm nữa. Xung trận thôi !

    Xin xem tiếp phần II
     
    Bosses Goldfish and dhhiep like this.
  2. xephaoma

    xephaoma Thành viên mới

    Hóng phần 2 của bác. Tks
     
  3. dhhiep

    dhhiep Thành viên mới

    chời ơi nghe kể là muốn theo liền ghiền quá rồi ! a là nhà văn hay sao ấy !
     

Chia sẻ trang này