Phóng sự: Quan Sơn Giang Nội mấy ai say ... | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Phóng sự: Quan Sơn Giang Nội mấy ai say ...

Thảo luận trong 'Phóng sự' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    Quan Sơn Giang Nội mấy ai say ...

    Trần Dũng Tiến

    Lời giới thiệu:Chắc chắn rằng nhiều độc giả đang chờ đợi bài viết về chuyến du ngoạn giao lưu của tôi với nhóm câu cá Hà Nội ngày 7 tháng 6 năm 2003 vừa qua. Thật ra khi về đến Tp.HCM, tôi đã nôn nao lắm, muốn nhào vào bàn phím gõ ngay vài đoạn để kể lại với độc giả với niềm say sưa bởi nào là bún riêu, bánh ướt, rượu nồng, trâu đầm, nắng nội ... còn lưu luyến trong tôi. Tuy nhiên như đã thỏa thuận với anh Trần Dũng Tiến - một cần thủ có hạng ở Hà Nội, cũng là một trong những ông anh có tuổi nhất trong nhóm câu mà tôi được biết - anh sẽ mang đến cho độc giả 4so9 một giọng văn mới đặc chất Hà Nội mà trang Web của chúng ta còn chưa có nhiều cơ hội được thưởng thức - BBT

    [​IMG]

    Ngày 26/5/2003 Tấn Thắng post lên mạng: "Quan Sơn, một điểm du lịch hấp dẫn, với những đầm nước sâu thẳm, vũng hoang mênh mông giữa bốn bề núi cao chót vót và những đảo nhỏ ẩn mình trong thung sâu với những đàn trắm cỏ khủng long nổi mình phơi nắng ...". Bài viết làm xôn xao các cần thủ Hà thành vì đã từ lâu các hồ câu tù túng quanh Hà Nội, nơi con cá mình đầy vết thương khi dính lục không còn sức phóng đi, còn kẻ câu ngửng lên là
    [​IMG]
    thấy mặt người bên bờ đối diện đã thật sự làm nản lòng những dân câu đam mê nhất và một số đã lặng lẽ treo cần. Anh Hồ Văn Hán, một thời đã mòn vết chân nơi Quan Sơn, đã lâu lắm rồi không một lần trở lại, cũng có một trang đầy hoài niệm, động viên chúng ta thử tài nghệ khiến dân câu càng thêm nôn nóng. Chỉ trong vòng gần 2 tuần đã có tới 54 hồi âm đầy nhiệt huyết, hẹn hò tới Quan Sơn đọ cần thử sức. Việc chuẩn bị tưởng như không thể nào kỹ hơn được nữa. Cả chủ tịch xã hồ Quan Sơn cũng được tiếp cận để dọn bãi đón quân ta !

    Và thế là sáng Thứ Bảy, 7/6/2003, chúng tôi lên đường. Một háo hức nữa, đây là cơ hội để các cần thủ Hà Nội được gặp anh Nguyên, TBT trang 4so9. Anh Nguyên hứa mang theo cả cần câu, mồi ủ từ tám tuần trước, và đặc biêt: một bộ giải thưởng của nhà tài trợ Penn gồm 01 cần câu, 01 máy câu lăng-xê 4000 và một cuộn cước 300m cho cần thủ nào câu được con cá to nhất. Tối thứ Sáu hôm trước, anh Hán ra Hà Nội và cũng gửi lại cho anh em cần thủ một chai XO, như một lời khích lệ ...

    Hà Nội đang vào hè. Mới sớm tinh mơ đã linh cảm hôm nay trời sẽ nắng vỡ đầu. 5h30 sáng hầu hết chúng tôi đã có
    [​IMG]
    mặt tại khu tập thể 34A Trần Phú như hẹn trên mạng. Nguyên cùng hai người bạn và anh Việt đến sớm nhất. Một số anh em dường như đã biết nhau từ trước. Còn lại cũng dễ nhận ra nhau thôi, vì với túi đồ nghề đeo trên vai và cái nhìn dò hỏi nửa lạ nửa quen là có thể đoán ngay anh em ta đây rồi. Mới lại, trong hơi gió còn mát lành của buổi sớm mai đã nghe phảng phất đâu đây cái mùi ngầy ngậy, chua chua thân quen của thính. "Chào bạn, có phải Nguyên không ?" - "Vâng, Nguyên đây !" ... Mình là Tiến. Ðây là Tuấn Anh. Chào Tuấn Anh ! Còn đây là Hà. Tùng Béo thì khỏi nói, là người quen của anh rồi. Quang Phong đang tới kia kìa. Nam Linh đâu ? Có đi được không? Anh Cư đang chờ ở Thanh Xuân à ? Thế Thắng đâu ? Không biết ! Trời ơi, chủ sự gì mà bây giờ còn chưa thấy mặt ! Nghe nói anh chàng bị trẹo lưng, đau cột sống, ba ngày hôm nay di động lúc nào cũng tắt ... Cứ thế, như thể đã quen nhau từ lâu lắm rồi. Cuối cùng Tuấn Anh leo đại lên tầng, hỏi tùm lum, tìm được nhà Thắng. Thắng cười xin lỗi thật dễ thương vì đêm qua mệt quá, ông già đang bệnh.

    6h00 lên đường. 5 ôtô và 21 người, hầu hết là bạn chí cốt của 4so9. Tha lỗi cho tôi nếu bạn nào không thấy tên
    [​IMG]
    mình trong bài ghi chép. Tình cờ ngồi xe của Việt, cùng cô cháu gái xinh đẹp hiện đang học năm thứ hai trường Quản Trị Kinh Doanh và Nguyên. "Có lẽ em là Hồng Anh (?), nữ cần thủ duy nhất đăng ký (hay định tìm bạn chăng ?) trên mạng ..." . Em có nụ cười khả ái và đôi mắt biết nói. Hình như mọi cô gái hay thiếu phụ mê câu đều có cái vẻ quyến rũ lạ lùng của cá.

    Làng quê hai bên đường đang vào vụ gặt. Một số thửa ruộng đã trơ gốc rạ, lơ thơ vài bông lúa sót lại, gẫy gập nửa mình trong nước xâm xấp. Chắc hẳn là nhiều rô ron. Qua Bình Ðà. Nguyên hỏi vu vơ: "Dân Bình Ðà thôi làm pháo rồi không biết sống bằng nghề gì nhỉ ?". 7 giờ tới Bặt. Không hiểu sao, nhiều làng quê Việt Nam thường có cái tên cụt lủn và không (?) nghĩa kỳ lạ như vậy. Nào là Bặt, Sặt, Tràm, Nhổn, Vác v.v. Theo chương trình, anh Cư tốp cả đoàn vào quán bún riêu làng Bặt ăn sáng. Ðây là đặc sản làng Bặt của mình mà anh Cư luôn tự hào. Bà chủ quán chính là chị ruột anh Cư. Riêu nấu bằng cua đồngthật, thêm đậu phụ rán cắt xẻo điểm vài nhánh rau thơm mát, ngon mộc mạc lạ thường. Tự nhiên, chợt thoáng trong tôi câu hỏi, liệu có cần điểm thêm chút mắm tôm như lệ thường ? Có lẽ tốt hơn là không vì nó có thể sẽ át đi vị ngọt chân chất của cua đồng. Và nhất là bún, không chua mà chỉ thơm mùi gạo và mùi của nắng, rất đanh sợi.

    [​IMG]

    7h30 qua Vân Ðình. Trên đường, ngoài đồng đâu cũng thấy vịt, chúng sục thóc rụng ở các thửa ruộng mới gặt nên
    [​IMG]
    rất béo. Các cô gái ở Vân Ðình rất tự nhiên và đáng yêu. Ðặc biệt với người yêu họ thích ngồi bên nhau trên đê xoa đùi cho nhau hơn là hôn vì làm ruộng nước có vịt nên thường hay bị ngứa !



    Ðến Quan Sơn rồi. Núi non, mây trời và đầm nước bao la đột ngột hiện ra trước mặt. Hồ Giang Nội lồng lộng choán hết tầm nhìn với bề rộng lên đến gần 800 hec-ta, được ôm ấp bởi hơn 20 ngọn núi lớn nhỏ trùng trùng điệp điệp. Các bạn đến với Quan Sơn phải nhớ đi thuyền sắt thăm những thắng cảnh nổi tiếng như núi Trâu Trắng, đảo Sư Tử, núi Quai Chèo, đồi Voi Phục. Ðẹp lắm. Ðẹp và hoang dã. Vậy mà vẫn có thể nhận thấy cái nghèo vẫn còn bám riết một "Vịnh Hạ Long trên cạn" này. Vẫn căn nhà hai tầng nửa hội trường, nửa căng-tincủa một thời bao cấp, lố nhố người ngoài sân, trong nhà, không phân biệt nổi ai là chủ ai là khách. Mọi cánh cửa đều mở tung và rất chân tình. Có lẽ, điều khác biệt duy nhất là ba năm trước, khi tôi đến đây, thì trên bức tường của mấy căn nhà nhỏ xung quanh chưa có chữ Nhà Nghỉ kẻ cẩu thả bằng vôi ố. Mọi người cần câu đeo lệch vai; thính, mồi trĩu tay theo chân chủ tịch xã tiến vào hồ. Anh Cư đội chiếc nón nhỏ bạc màu của dân câu rê thứ thiệt, túi cói bên sườn lòi ra cái bát câu gỗ, nhưng trông vẫn giống một tên quan hạng bét của triều đình Trung Hoa trên TV hơn là một cần thủ. TBT Nguyên trông ngon lành lắm: giày đen, mũ móp vành như chàng cowboy trên bao Mallboro. Có lẽ đây là lần đầu tiên dân hồ Quán Sơn được chiêm ngưỡng gần một trung đội cần thủ trang bị tận răng như vậy.

    [​IMG]

    Sau một hồi ngắm địa hình, xem luồng nước, hướng gió ... cả đoàn tách thành ba nhóm. Hẹn nhau 12h00 trở về ăn cơm rồi chiều đánh tiếp!. Một nhóm theo anh Cư đi men hồ lớn (hồ Giang Nội). Mé bờ này nông, từng đám cỏ nước lao xao mọc chen với súng, là bãi vật đẻ của Chép khi nước dâng sau những cơn mưa giông đầu hè. Anh chọn hướng này cũng vì ngại đi xa; vả lại, nhìn sang bờ hồ bên kia mới 8h30 mà nắng đã chói chang, không chừng đến ngọ chưa câu được con nào đã say nắng mà ngã tòm xuống nước. TBT Nguyên, Việt, cô cháu gái, Hà và Thắng cùng một số bạn đi qua hồ Thuỷ Sản tiến sâu vào phía trong núi, đến kè đá xây dưới tán phượng vĩ. Ở đó nước sâu chừng 2 mét, đánh lăng xê và tâm tình thuận lợi như nhau ! Nghe nói, Nguyên mang theo cả mồi "độc" là những con dòi mẻ to bự, móc vào lưỡi câu xong sẽ được nhúng qua sữa đặc Ông Thọ (ôi trời ơi !)rồi mới quăng, nghe thật sướng. Mình mà là cá, háo ngọt có khi cũng toi với gã này. Số còn lại thuê 2 thuyền sắt đi vào đê trong thung Voi, nơi nguồn nước chảy ra từ núi, chắc là có cá lớn như anh Hán đã tả. Trên đường đi tôi cứ băn khoăn trong đầu, sao chả có ai hỏi mình câu phải trả bao nhiêu nhỉ ? Ở cái thời gạo châu củi quế như thế này, con tép, con rô ron còn bị xung điện quất chắt thì cái sự dễ dàng khó mà dẫn đến kết quả khả quan. Lướt trên nước mới thấy hồ thật rộng. Từng đàn cá mương nhoằng đi nhoằng lại, chao mình trắng bạc loang loáng trong nước. Cô bé chèo thuyền trông thật hiền lành và nhẫn nại, cậy nước chưa khéo, khiến những hạt nước long lanh thỉnh thoảng lại bắn lên tung tóe, rơi xuống vỡ vụn trong xoáy nước bên mạn thuyền kèm theo nụ cười ngượng ngùng như xin lỗi.

    - Cái xô của chú đựng gì mà nặng thế?


    - À ... đồ ăn thức uống ấy mà - Tôi nói vội.


    - Thế mà mấy bà trên bờ bảo cháu là mồi câu cá ! - Cô bé cười nhoẻn.


    - Học lớp mấy rồi ?


    - Dạ, lớp 9


    - Chèo suốt thế này có mỏi không.


    - Không, quen rồi - Cô lại cười


    - Sao không cho khách thuê thuyền tự chèo lấy ?


    Cô bé chèo thuyền ngước mắt nhìn mây nhớ lại chuyện xưa.

    - Năm ngoái có anh sinh viên đòi chèo, bị lật thuyền chết đuối, nên bây giờ cấm.

    Chiếc thuyền như trở nên tròng trành hơn bao giờ hết. Tôi vội lái sang chuyện khác.

    - Hồ có cho thầu nuôi cá không ?


    - Có ạ, cô chèo thuyền đằng trước là chủ thầu đấy !


    - Hồ rộng thế này làm sao bằt được cá ?- Tôi bắt đầu sốt ruột


    - Ðánh lưới chứ. Bây giờ nước chứ mùa cạn có khi lội sang được cả bờ bên kia ...


    - Năm vừa rồi đã đánh lưới chưa ? - Tim tôi như thót lại chờ câu trả lời thốt ra từ đôi mối chum chím


    - Ðánh rồi, tháng trước vừa thả cá mới !!!


    Thế là biết. Hy vọng một trận chiến với đàn cá chạy cháy tay tan biến !

    [​IMG]

    Một giờ đâ trôi qua, các nhóm ý ới gọi nhau thông báo kết quả. Thế nào, có gì không ? Kém lắm! Mình được hai con Trôi bằng hai bàn tay. Tuấn Anh được hai con, kèm một chú Trê còi, một Mương, quyết giữ lại để báo công nhưng khi cho vào lưới thì một con chui qua mắt lưới đi mất ! Anh Cư nản quá, đi bắt nhái để sang hồ Thuỷ Sản săn cá Quả. Cũng không được gì ! Tôi cứ tự hỏi, sao người ta không ngăn lại một chỗ, bằng đăng hay lưới, thả khủng long vào cho thợ câu đến săn ? Ðáng làm và có thể làm như thế lắm chứ. Cảnh nước bao la, bát ngát như thế này làm sao các hồ đào ngoại vi thành phố sánh được ? Nếu chắc chắn có cá thì dân câu thứ thiệt, thường thường bậc trung trở lên đâu có thiếu tiền để đến đây xin chết !

    [​IMG]

    12h mọi người lục tục kéo về thì Nam Linh một mình môt xe lao đến. Cần một bên và Jonny Walker Black một bên ! Mọi người cảm động thực sự. Bữa cơm đơn sơ được dọn ra: cá hấp riềng, thịt gà luộc và rán, mướp xào ếch, canh chua ... Rượu của anh Hán được đưa ra, rượu của Linh góp vào, bắt đầu buổi sinh hoạt của nhóm cần thủ phía Bắc với sự có mặt của TBT 4so9 Nguyên. Dzô..dzô.. Thật là vui. Mọi thất bại đã lui về đằng xa. Ai đó chợt hỏi: "Việt Hòa bây giờ đang làm gì nhỉ ? Lão ta chắc nhớ nước và nhớ anh em lắm !". Anh Nguyên trao lại phần thưởng của Penn cho anh Cư quản lý. Khi nhìn bộ cần chú Hà tiếc hùi hụi vì vừa nãy bị đứt linh, con Trắm ít ra cũng phải cỡ đầu 3 bùng chạy, tăm sủi lên như cái nong ... Thôi để lần sau nhé. Chúng tôi còn lao xao bàn đến một buổi câu biển ngoài Ðồ Sơn cuối tháng 6. Nhất định rồi, đông vui như thế này thì đáng đi lắm chứ.

    [​IMG]

    3 giò chiều mã hồi Hà Nội. Trời nắng như đổ lửa, mặt đường bốc khói lung linh. Qua quán bún riêu cua Bặt của chị anh Cư, chị đã chuẩn bị cho mỗi nguời một túi quà 2 cân bún Bặt. Cám ơn anh Cư và Chị nhiều. Xin bật mí với các bạn: mấy lò bún ở Q.Phú Nhuận có gốc gác từ làng Bặt đấy !

    Thính và mồi câu còn nhiều, cơn ghiền chưa được giải toả nên một nhóm rẽ ngang đi tiếp hồ Phùng Khoang (chỉ cho câu Lục - BBT). Nhóm còn lại cùng Nguyên đến hồ Ông Già bên Gia Lâm chơi lăng xê, cũng nhân thể muốn xem
    [​IMG]
    anh Nguyên trình diễn. Với tôi, đây là lần đầu tiên tôi được xem và hướng dẫn tỉ mỉ cách câu của các cần thủ phía Nam. Naò là Bơm Lửng,Bơm Nổi, câu đáy với phao chạy, cách bao mồi, dán lưỡi, đủ cả. Và mục sở thị, sau 10 phút dính ngay một chú. Thế mới biết câu Lục thật là hay nhưng chưa đủ. Mỗi con cá một cách ăn mồi, mỗi thời tiết một cách giăng câu, chế mồi. Và để trở thành cần thủ đích thực, có thể giao lưu khắp mọi vùng sông nước của dải đất hình chữ S này thì không biết bao giờ mới đạt ... Nhưng mà, câu đã sướng, nhưng đôi khi hầu ... câu cũng sướng không kém. Thấy cái nhìn thèm thuồng của đồng đội, cần thủ nào có lương tâm lại không trao cần cho nó bo một lúc. Có mất cũng không nỡ mắng. Ðang nói chuyện tầm phào, chợt nhoàng một cái, chiếc cần của anh Nguyên đã bị bốc văng tung xuống nước, chúi ra giữa hồ, bọt nước sủi như cơm sôi. Thắng vội vàng quăng lưỡi dụ dìu chiếc cần vào thì toàn bộ cụm bơm chìm dây dù của anh Nguyên đứt ngọt. Chim trắng rồi !

    Chúng tôi chia tay nhau khi trời đã sập tối. Hẹn gặp lại lần sau nhé các anh em. Về đến nhà quá 8h30. Lối 10h mắt đã díu díu thì điện thoại rung ù ù. Cư thông báo Phùng Khoang cũng không được gì. Bún Bặt làng mình gia đình có khen ngon không ?

    Trần Dũng TiếnHà nội 9/6/2003
     
  2. lienht1

    lienht1 Thành viên mới

    Câu kéo không ngon, nhưng được cái viết lách tốt. Tôi chọn like!
     

Chia sẻ trang này