Câu Tôm Càng - Nỗi niềm người xưa ... | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Câu Tôm Càng - Nỗi niềm người xưa ...

Thảo luận trong 'Tôm càng' bắt đầu bởi root, 19/1/03.

  1. root

    root Administrator

    NGHỆ THUẬT CÂU TÔM CÀNG XANH

    Việt Hòa, Nhà Bè- Tp.HCM
    Hiệu chỉnh: Nhân Vĩnh Long

    Các bạn thân mến !

    Đôi khi, chúng ta thấy trên ti vi quay những cảnh bắt tôm, chế biến tôm khá vui mắt. Hoặc, nếu các bạn khá giả, hay đi dùng cơm, tiếp khách ở các nhà hàng sẽ thấy những con tôm được chế biến vàng ruộm hay những thớ thịt tôm trắng phau trong chén xúp nóng hấp dẫn.Thế nhưng, tôi có thể nói rằng những con tôm đóchưa ngon. Chưa ngon không vì người đầu bếp mà vì đó phần lớn là những con tôm được chăn nuôi trong ao hồ. Bình lặng lắm và công tử lắm. Thịt tôm chưa đủ tuổi già nên không có độ quánh cần thiết. Những "công tử" tôm nuôi do có sẵn mồi nên chúng lười biếng không bao giờ chịu khó tích lũy gạch, mỡ dự phòng. Và, có thể nói không ngoa rằng: gạch và mỡ tôm chính là hai yếu tố làm cho khi ăn con tôm ngon hơn, lôi cuốn hơn và đó chỉ có ở những "con tôm giang hồ", già dặn đến tinh quái. Thuật ngữ của dân câu gọi những con tôm càng xanh tự do ngoài sông hồ là Tôm Dại.

    Vậy thì làm sao bắt nó đây ? Xin thưa có nhiều cách nhưng trong bài này tôi giới thiệu với các bạn cách truyền thống: câu tôm mà mạo muội xin phép các tiền bối dùng sáu chữ NGHỆ THUẬT CÂU TÔM CÀNG XANH để cống hiến cho bạn đọc của Web này.Để câu tôm càng, người câu phải chuẩn bị tốt từ cần, máy, dây, giỏ lưỡi và chì neo mồi:

    • Cần câu bất kể loại gì nhưng tiên quyết phải thật dẻo dịu. Cần ngắn lối 1,2m - 1,6m là được. Thật ra cũng không kém hấp dẫn khi kéo con tôm càng bằng cần câu trúc Đà Lạt với lon sữa bò quấn dỡ thủ công. Thế nhưng thế kỷ hai mươi mốt nói câu tôm thì thường đặt vấn đề câu máy. Đơn giản vì máy và cần bây chừ rẻ rề. Đối với dân câu dấn thân với tôm càng thì họ thường xả đầu-bu chiếc cần câu tôm gin rồi nối thêm vào một đoạn píp thật dịu. Bởi, cần câu càng dịu thì con tôm càng … không thể "xảy" (thoát đi mất) và sự "áp-phê" trong thao tác tăng thêm nhiều. Con tôm càng khi mắc câu gìm dâybúng ngượcrất khỏe. Nếu ta dùng cần câu cứng qúa sẽ nương theo không kịp ắt lưỡi câu sẽ doãn bung và … tạm biệt nhé ! Chính vì vậy nên đọt cần câu thật dịu là tiêu chuẩn hàng đầu của cần câu tôm càng xanh.
    • Máy câu cùng để câu tôm càng xanh nên dùng loại nhỏ nhất, trong số các loại máy trên thị trường. Sẽ thật là tuyệt nếu bạn câu tôm bằng những thiết bị hàng hiệu như Shimano, Mitchel, DAM …
    • Dây câu tôm dùng dây nhỏ loại bất kỳ nhưng chỉ cỡ 0,25 – 0,30 mm. Dùng dây nhỏ khi nưóc chảy mới không bị trôi chì. Chì câu chỉ cần loại chì nhỏ vừa (cỡ gấp 4 – 5 lần cục chì câu cá lóc là đủ)


    • Lưỡi câu hiện thị trường có nhiều loại. Ai bán loại gì thì khen loại đó ưu việt ! Thực ra, nguời đi câu tôm rất cần thiết có sẵn các loại lưỡi và lưỡi nào cũng xài được. Ở lĩnh vực chọn lưỡi câu, thợ lành nghề lại đặt nặng vấn đề tình trạng con tôm sau khi câu được. Dùng lưỡi câu nhỏ câu con nào dính con nấy nhưng khi tháo được lưỡi ra khỏi miệng tôm thì con tôm cũng đau khờ người và mau chết (mà tôm càng chết thì giá trị giảm hẳn). Ngạnh lưỡi câu tôm chỉ có tác dụng giữ mồi cho chắc chớ không can hệ gì tới giữ con tôm khi dính câu (vì con tôm chúi ngựơc chứ không giãy ngang như con cá nên không cần dùng lưỡi có ). Thông thường, thợ câu sông dùng lưỡi có hình con số 7 lộn ngược không cứng qúa. Luỡi câu tôm trên thị trường dập bằng máy cũng câu được nhưng mau cùn. Cách nay ít năm, vùng Bình Chánh có tay Chín Cà-Nhắc làm lưỡi câu tôm rất nghệ thuật. Cái cọng thép nhỏ hin vậy mà 'giả' lấy ngạnh, căn mũi nhìn khôn ngoan tuyệt vời (nếu bạn nào còn gặp gã thì nói gìum tôi gửi lời thăm. Bạn bè hồi nớ nhắc nhau nhớ liền hà. )
    • Cách buộc dây, lưỡi giống cơ bản như Nguyễn Anh đã giới thiệu. Chỉ lưu ý để cục chì chạy sống và cục chì cách lưỡi khoảng 15cm vì nếu cách xa qúa khi dở cần sẽ không chính xác, nếu chì gần qúa con tôm dễ nhát mồi. Địa điểm câu là những vùng kè đá, kè cừ, chân cầu, cầu cảng v.v. vì loài tôm ưa ẩn náu ở những nơi hiểm trở và tối tăm.
    • Mồi câu : con tôm ăn tạp. Mồi gì cũng có thể câu được. Thế nhưng chúng khoái khẩu nhất là con hà ruộngcon trùn huyết. Nếu bạn nào có khả năng kinh tế thì câu với mồi con hà đỏ - giun biển (10 ngàn/hộp) thì là nhất và có khi câu tôm còn bợ được cá ngát và cả bông lau lạc mẹ. Thông thường, chúng tôi tự chuẩn bị mồi cho câu tôm. Khá đơn giản là: hà ruộng thì đi bới ở ruộng khi nước xuống. Hà đỏ thì tìm ở những thân dừa nước mục ruỗng còn trùng huyết thì bao la. Bạn hãy dành một hố đất thả nhiều mùn (vài bao mùn ươm nấm mèo ấy) rồi cắt khúc vài con trùn rồi hàng ngày tưới nước vo gạo, nước sữa loãng. Chỉ ít ngày bạn đã có một … mỏ mồi lý tưởng. Hai năm nay, tôi hơi lười và thường câu bằng chả lụa xắt nhỏ hay thịt quay (mỡ) cũng xắt nhỏ và tôm cũng không chê. Khi mắc mồi, nhất thiết mồi phải trùm kín lưỡi câu nếu không chú tôm càng sẽ bị nhợm vì đau miệng khắc đùn mồi và chỉ dùng cái càng nhỏ cặp ngắt mồi mà thôi.
    • Cuối cùng của công tác chuẩn bị là cái giỏ. Tôm bị câu lên xong thường yếu đi vì bị giật xóc óc, nếu không có giỏ giộng kịp thời thì tôm có thể sẽ chết.
    [​IMG]
    Bây giờ đến nghệ thuật câu. Mồi câu thả sát đáy, căn máy cho dây hơi căng. Khi thấy dây câu động đậy chính là lúc tôm đưa càng vờn dây. Khi đầu cần dịu mảnh kia nhíp nhíp lịch sự là tôm đang cắn câu. Lúc này, người câu thật nhẹ nhàng tay dở, tay đỡ cần và nâng nhẹ. Cứ nghe tay nằng nặng là chắc chắn chú mình đang đeo phía dưới. Lúc này, dù kẻ cầm cần kia tim đúc bằng đá thì cũng bắt đầu tăng nhịp. Nhưng mà hượm ! Bạn đừng có quên rằng đó là tôm càng và đừng giựt cần nhé. Cốt yếu là vừa nâng cần vừa cuộn nhẹ manivel. Đột nhiên, tay cầm cần sẽ bị trì níu thật mạnh. Đó chính là chú mình phía dưới chính thức mắc lưỡi câu vào miệng. Cơn đau làm tôm càng chúi mạnh và đây chính là lúc người câu chứng tỏ tài khéo léo của mình. Dù đọt cần đã dịu nhưng tay cần vẫn phải nương dụ theo nhịp nhàng. Tay càng nhu, tôm càng không thể xảy mất. Ngược lại, nếu ra "cương" qúa, con tôm cứ chúi và cái lưỡi câu sẽ bị bẩy. Đặc tính tôm dính câu không giống cá. Con cá giãy ngang, giãy dọc, lao lên quằn xuống đủ kiểu chứ tôm ta chỉ một trò là búng ngược. Chính đặc tính này nói lên rằng tại sao lưỡi câu tôm không cần phải dùng ngạnh mà tôm vẫm không xảy vuột.

    Chờ con tôm búng mệt, người câu chầm chậm quay dây. Chú tôm càng ngoan ngoãn theo lên bờ rồi tha hồ búng tanh tách trong giỏ câu ngâm dưới nước. Cá biệt, có những con tôm lớn dính câu mà không thèm búng mà trì tay cần xuống đến nặng nề. Người câu thiếu kinh nghiệm cứ tưởng rằng lưỡi câu mắc vào … gốc cây. Chỉ đến khi chú chàng hiện ra khuỳnh khoàng trên mặt nước với đôi mắt lơ láo, hưa cặp càng như đôi đũa ăn cơm gẫy dở thì kẻ cầm cần mới sững sờ và hân hoan đột đến. Nhưng, nếu chủ quan mà nghĩ đương sự hiền lành thì nhầm to. Tôm kia có thể sẽ thừa cơ vùng chúi quyết liệt. Nếu không trở tay mà nương dây ngay sẽ … Phựt ! Thế là bung ! Đã biết bao nhiêu gã thợ câu vì chủ quan để rồi thẫn thờ nhìn theo làn tăm sủi của quân Hà Bá. Phà ơi (trời ơi) ! Có lẽ cô em vợ dứt tình đi lấy chồng thì nỗi tiếc nuối trong gã cũng chỉ đến thê là cùng !!!

    Rồi, theo sinh thái, tôm nhiều kẻ thù lắm. Những cá Hường, cá Hanh, cá Chẻm, cá Sủ … thường dí theo nuốt sống. Khi ta câu tôm, mỗi lần kéo tôm lên có ngờ đâu bọn cá bất lương kia đang chủ động rình mò. Có khi, dây vừa kéo con tôm lóng lên mặt nước thì thình lình “thằng“ Hanh, "thằng" Chẻm, Sủ từ kẹt cầu băng ra. Nước vụt rẽ sóng rồi nghe cái “ rầm “ tay ta nhẵng mạnh một cái rồi kèm tiếng nổ đứt dây và thế là từ chì, lưỡi và thành quả lao động bị chúng cướp đi mất. Cái lúc người ta chủ động câu chúng, cũng tôm sống, củng cá đối tươi giãy tăng tắc như mời gọi thì chờ như chờ vong thì Hường đi vắng, Chẻm đi chơi và Sủ bận ngủ - nghĩa là chẳng con nào thèm táp. Cái lúc tạm quên nhau đi câu tôm càng lại nhào ra phá thối !!!

    các kè đá, gộp đá nhiều tôm nhưng nếu câu các bạn phải thường trực tay cần. Nghe nhíp nhẽ là dỡ rồi chớ chậm vài dây, tôm tha cả cục chì vào kẹt đá kể như thua, có khi mất sạch !

    Tôm càng ngoài sông câu mùa nào cũng có thế có nhưng mùa rộ tôm là từ tháng chạp tới tháng 3 âm lịch. Đây là những tháng mà bà con Nam Bộ xưa bảo "Tôm càng vô mé phơi râu".

    Tôm càng ăn theo nước và hình như chúng ăn nước trùng với nước cá bông lau nhưng thiên về nước kém. Những ngày nước cao, ròng xiết tôm hay bị mù mồi và chì không thể neo được trên dòng chảy. Câu tôm khi nước chảy lờ lờ là tốt nhất. Những lúc như thế, tôm bò dưới đáy nước kiếm mồi. Khi nước xiết qúa, tôm không đi nữa mà bám vào gộp đá, chân cầu, gốc cây. Những lúc nước đứng hẳn, tôm ở sông có xu hướng trồi lên lưng chừng nước. Vậy nên người ta mới bảo tôm ăn mồi có giờ chính là ở lý như thế. Mà lạ, con tôm dạn mồi hay nhát mồi có khi cả thợ câu lành nghề cũng không giải thích nổi. Cũng khúc sông ấy, điểm câu ấy và những con tôm càng xanh hoang dã ấy thế nhưng có những con nước tôm không biết sợ là gì. Đã nhiều lần, chúng tôi xẩy tôm và khi cuốn dây lên mũi lưỡi câu chỉ dính cặp râu tôm đáng ghét. Cứ ngỡ con tôm kia cao chạy xa bơi không bao giờ dám ngó vô cái khúc mồi hà cong cong nữa. Có ai dè,chỉ mươi phút sau đích thị vẫn là nó dính câu vì rõ ràng 4 cặp râu nay chỉ thấy 3 và ghép thử cặp râu ban nãy vô gã thì đúng y boong ! Ngược lại, có những con nước cũng chính chúng nó chỉ đeo mồi sừn sựt, chớm động dây câu là nhả liền. Dòm kỹ mồi câu rõ ra bị càng tôm kẹp nát vậy mà có khi dây kéo nặng nửa chừng đã bị buông.

    Người câu tôm càng xanh ngoài sông thì nhiều nhưng để gọi được làTHỢ thì chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nói trắng ra tôm càng câu dễ, đơn giản nhưng phải giỏi mới năng suất và càng câu càng ghiền. Bên Nhà Bè một thời có cha con ông Năm Lý. Chà ! Dám phải gọi họ là chuyên gia tôm càng. Chì với 5 đọt phíp tự chuốt thật dịu, hai cha con có ngày rinh về tới 2 ký tôm càng xanh. Có theo cha con ổng đi câu mới thấy hết cái khéo, cái hay của nghề. Tay ông ta nâng cần đều, dẻo tựa múa chăm-pa. 4 con mắt của cha, của con dồn vào dây câu, miệng cha uốn méo thế nào thì miệng con uốn méo hệt vậy. Đã một lần, tôi ngồi coi rồi lấy bút tính sơ sơ cái việc quay máy lên, thả dây xuống, mỗi người trờ qua, chạy lại … tính gộp một ngày như thế sơ sơ bằng 2 lần rưỡi đi bộ từ thị trấn Nhà bè lên chợ Bến Thành !!!

    Mấy năm gần đây, nổi lên cha con ông Khiêm. Mê tôm như cha con nhà họ cũng là cùng. Bản thân làm cán bộ Nhà Nước đàng hoàng, lương cao, nhà đổ 3 tấm, máy lạnh êm re, mát tỉnh nhưng không thèm ở mà cứ thứ Bảy, Chủ nhật hai cha con lặn lội đeo theo con tôm càng xanh đầu đội giời, chân bó gối ngoài cầu cảng nóng giãy thềm xi-măng. Cái cậu con trai theo bố câu từ lúc đứng chưa qua cái đọt cần. Vậy mà bây giờ vào đại học rồi vẫn cứ nửa ngày học nửa ngày câu. Thằng bé hôm rồi vọt khoe với tôi ”Chả giấu gì bác, con câu tôm bán cũng đủ tiền học phí !“. Ha Ha ! Các cụ vẫn bảo con hơn cha là nhà có phúc là đây chăng ?! Cha Khiêm kia ngày đi đại học hàng tuần còn phải về nã tiền ông bà già như đòi nợ Đông Phố chứ có thoáng như thằng con giai tí tuổi đã biết bắt Hà Bá lo học bổng đâu cơ chứ !

    Có một chi tiết rất ư nghệ sĩ mà chỉ thấy ở những thợ câu tôm càng: khi dỡ con tôm càng to, cần thủ cứ lom lom dòm con tôm. Dòm đến chán mắt rồi mới so dây buông mồi câu tiếp nữa. Tôi đã đi câu cùng nhiều thế hệ thợ câu. Không ai bảo ai mà chi tiết này cứ diễn ra rất ấn tượng.

    Nay quay sang địa điểm câu. Các bạn xuôi phía Nam thành phố, đến cầu Phú Xuân. Nơi đây có 2 chiếc cầu cũ và mới. Hình như ngày nước kém nào cũng có vài ba người nhàn nhã buông câu. Nếu thân quen, các bạn thử đặt vấn đề với các cầu cảng dọc trên sông Nhà Bè, Lòng Tàu. Những nơi này tôm càng tụ nhiều thấy mê. Những con tôm già cấc, mốc thếch hai càng, con nào con nấy từ 250g trở lên không hiếm đâu. Chả thế, khi bạn đi câu ở trong cầu cảng, rất có thể sẽ được nhủ một câu nói ngoa lên rằng “Những con tôm ở đây khi bị kéo lên bờ hua càng chào xanh rờn : bác đấy ư ? Lâu lắm mới gặp nhau !”. Những kè đá phía Hải Đoàn, bên Thành Tuy Hạ, khu cầu cảng Cát Lái… các bạn câu đều bảo rằng cũng năng suất lắm. Xa hơn nữa, các cầu Cảng ngoài Vũng Tàu. Cái ngày anh Đăng bạn tôi còn phụ trách khu vực cầu cảng, tụi này được vô kéo câu tôm càng mê tơi luôn. Rồi mới đây, nghe các chiến hữu xì xào xuôi cảng Trà Nóc, tôm càng cũng chất lượng đến "biết nói" luôn. Cũng cần lưu ý rằng có những loại cá cũng ăn mồi sát đáy và trùng với gu của tôm càng xanh. Đó là cá Úc - một loại da trơn có 3 ngạnh, chúng rất háu mồi. Con to sắp cả ký con nhỏ cỡ ngón chân cái. Loại này ăn hỗn mà bắng nhắng. Thịt cá Úc xưa nay chỉ thấy kho tương hột và nấu canh chua cho ngọt nước. Loại thứ 2 là cá Ngát (nếu câu ở những gộp đá hiểm trở). Cá Ngát khoẻ lắm. Con to thì khỏi nói vì lưỡi câu tôm không thể trị nổi. Con vừa vừa cỡ ký lô đổ lại thì có thể nhưng bắt phải dùng vợt. Cũng xin nhắc các bạn mình luôn là nếu vô tình bị cá ngát đánh ngạnh thì kể như lỗ nặng.
    [​IMG]
    Nọc cá Ngát buốt
    ,độc kinh khủng (nhất là những lúc nước ròng). Khi bị Ngát đánh chắc chắn cánh tay đó sưng to, nổi hạch và thậm chí tê liệt trong khoảng 24 giờ nếu không điều trị. Cũng vui là nọc chỉ có tác dụng hành hạ trong 24 giờ, sau con nước ngày khác không cần chữa nữa cũng giảm dần. Nếu bạn nào không sẵn kinh nghiệm, chỉ cần đừng kêu la, lẳng lặng ra chỗ kín vắng nặn bỏ máu độc, rồi lấy nước tiểu của mình xả lên vết thương. Hoặc can đảm hơn thì lấy ngay chút vây đuôi con ngát đó nghiền trộn nước bọt rồi đắp vào một lúc sau là khỏi. Một loại cá dính câu nữa là cá Mang Ếch. Đây là một giống cá xù sì, đầu to, đuôi nhỏ, màu da ếch, miệng rộng, hám khoẻ thoạt nom rất hãi. Lên bờ rồi chúng còn kêu lộp ộp như ếch giả cầy. Nhưng đừng sợ, Mang Ếch lột da, bỏ ruột rửa sạch cho thịt trắng tinh và ăn còn … ngon hơn cả thịt gà đó nghe. Loại cá phá mồi tôm phổ biến hất vẫn là những đàn cá Chốt. Bọn này tinh quái lắm. Khi mồi thả xuống chưa chạm đáy đã có đương sự lao theo giành giụt, rỉa rói phát bực. Thợ câu đôi khi nóng gà phải thay lưỡi câu thật nhỏ mà trị chúng. Cách trị hay nhất theo một vài thợ câu là bắt lấy vài con lên bờ, lấy viên sỏi tọng vào bụng cá chốt rồi thả xuống đáy chỗ câu. Bọn chốt tinh quái kia "thấy quan tài liền đổ lệ” và chúng dè chừng hơn.

    Viết bài hôm nay, sẵn hứng tôi xin đưa ra một Miss trong cuộc thi câu tôm càng (ảnh trên). Dẫu rằng hôm nay, Miss đã trở thành bà nội và bà ngoại thế nhưng cái thời "xa xưa ấy" nàng là người rất tâm đắc với thú câu. Tất cả những cần thủ câu thi ngày xưa từng có với nhau những kỷ niệm đẹp, gần gũi mà trong sáng. Chân tình nhưng không vụ lợi. Cuộc thi xa xưa qúa và tôi cũng không còn nhớ ai đã là người đoạt giải nhất, nhì chỉ biết rằng bản thân ở hàng bét dem chả gây được ấn tượng gì. Tấm ảnh này giữ được chẳng qua vốn là người cầm máy bất đắc dĩ. Nay cho đăng lên mong muốn các bạn xưa có đọc, có thấy để nhớ nhau về một thời lãng mạn bên nhau, từng có chung nỗi say: say non, say nước, say mây, say trời trong cái thú so dây, tìm tài xem cao thấp.

    ***

    Tôm vốn đã là đặc sản. Các món của tôm thiết nghĩ đều hấp dẫn. Có khi dã chiến khỏi cần chế biến gì: chỉ tôm tươi bóc vỏ rồi quết vào mù tạt với dăm cọng rau sống đã thành món rồi. Cẩn thận hơn, dùng dao xẻ đôi mình tôm và bên cạnh là muối tiêu, ớt duôi, hành tươi chẻ mảnh. Khi ta vắt lát chanh tươi lên, lát tôm xoăn seo đầy ấn tượng. Khi đẩy miếng gỏi vô miệng, nghe nơi hàm răng nảy ra một cảm giác dẻo quánh, ngọt đậm đà. Lạ chưa kìa ! Rõ ràng tôm sống hẳn hòi mà tịnh không thấy vị tanh. Bạn nhậu khứa nọ nhìn khứa kia ánh mắt như muốn hỏi và gật gù ngay: OK ve-ry … Tốt !

    Với người viết bài thì đã có qúa nhiều kỷ niệm, Thế nhưng đáng nhớ nhất vẫn là cái dịp hội tụ anh em cần thủ ngoài Bắc vào công tác ghé chơi (thực tình tôi muốn xin lỗi bác Nghĩa khi đem chuyện chúng mình viết thế này). Nhưng mà vui qúa ! Vui như hôm ấy mấy cụ già đã về hưu nhưng mỗi khi câu dính tôm càng lại reo lên như trẻ lại vài chục tuổi. Xe hơi đấy ! Ðệ từ kè kè rượu Tây đầy ra đấy nhưng cánh già quên phứt rồi xé rào cái một. Sau 4 tiếng đồng hồ tác nghiệp, các anh già ai cũng muốn tự mình xách cái giỏ nằng nặng đầy những con Tôm Dại lào ngoào càng đã dài nhưng râu còn dài hơn. Ngang nhà chú Mạnh Râu (vua câu cá Mè), các U 60 cởi quần dài lội xuống đìa mò ngó sen như ai. Rồi, xe hơi nhắm hướng cánh đồng mà tiến. Lửa nổi lên em. Tôm nướng vàng hươm vỏ. Lá sen trải ra. Mâm gỏi được bóp trộn cấp kỳ. Nóng hổi không chỉ khoản tôm lùi ! Vâng ! Tất cả đều nóng hổi khiến cho lòng già cũng rạo rực với miền quê. Không bao giờ xa hoa bia bọt và quên đi thoáng qúi phái của rượu Tây. Chúng tôi ngả nghiêng bên nhau, chuyền qua chuyền lại ly rượu đế nồng cháy lưỡi. Kìa, bà thím má đỏ hây hây, và vị giám đốc về hưu cười tươi như chưa bao giờ tươi thế ! Khỏang cách chả còn chi mà sao vẫn trịnh trọng vô tư. Hỏi có khi nào mà tuổi tác, địa vị, bằng cấp, giàu nghèo bị bỏ quên (hay đúng hơn là vứt lại phía sau) bởi những con người - những bạn câu như thế này không ? Có bao giờ gió với hương đồng thật đúng nghĩa và như ghì lấy lời ca, níu lấy lời thơ cho tóc dù bạc trắng nhưng cái tình người vẫn còn xanh muôn thủa.
    [​IMG]

    Tôi chúc anh, anh chúc tôi … chúng ta chúc cho vạn sự đều may mắn trong đời !!! Lúc chia tay, ông Đại tá về hưu còn xiết tay tôi thật chặt ”Sang năm tớ vào Nam. Trước khi lên máy bay sẽ phôn cho cậu“. Và đây nữa – nhân vật chính: vợ tôi. Cô ta cười tươi hơn cả hoa dứa chánh, khen chồng mà cứ như bắt được của rơi ”Cảm ơn các bác ! Từ ngày nhà em mắc cái bệnh câu giống các bác đâm ngoan hẳn ra. Cứ chủ nhật, thứ 7 là ông lo câu chứ không như trước kia sểnh một tí là karaoke, là gác chân, gác tay, tốn kém một nhẽ, tiềm năng bệnh tật một nhẽ còn một nhẽ nữa là em đây cứ … điên cả người ! “.

    Ơ Hơ ! câu Tôm càng mà giảm được cơn thịnh nộ của má cháu thì … cứ câu !

    Thân mến ! "
     
    Cắm Câu Chờ Cá thích bài này.

Chia sẻ trang này