Cá Sấu | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Cá Sấu

Thảo luận trong 'Không phân loại' bắt đầu bởi diemtan, 24/9/10.

  1. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực


    Nói láo mà chơi

    Cá Sấu Đuôi Tôm


    Tôi không nhớ chắc có phải năm 2000 có hiện tượng El Ninõ không, vì mùa thu năm đó Nam Cali mưa bay mịt mù, mưa sũng nước, mà công việc của công ty tôi là trồng cây kiểng hai bên bờ freeway, nên chẳng làm ăn gì được, bèn rủ vợ đi qua Úc chơi, trước là thăm gia đình hai chị gái cùng các cháu, sau nữa là vì Má tôi từ Việt Nam mới sang chơi bên đó.

    Thành phố Sydney cũng từa tựa như vùng Nam Cali, nó giống từ đường phố, nhà cửa cho đến cây cối, ngoại trừ bên Mỹ đang mùa lạnh mà bên Úc thì nóng như mùa hè.

    Tôi gặp lại người bạn thân là anh Hùng, xa nhau có lẽ đã hơn 25 năm. Anh ấy cùng thằng Thịnh con chị Tư chở tôi đi cùng khắp, vô nhà hàng ăn thịt kangaroo và thịt cá sấu. Tôi thấy thịt đại thử ăn y như thịt bò bí tết, còn cá sấu thì vì họ nấu cà ri, nên gia vị lấn hết mùi vị, thành ra mình có cảm tưởng đó là thịt gà.
    Quê tôi ở vùng quê nằm cuối nước Việt, từ thuở nhỏ đã từng nghe người ta nói về cá sấu đội đèn, cá sấu đánh chìm ghe bầu đi rước dâu; hoặc những người thợ săn bắt được những con sấu dài như chiếc ghe, nhưng nhìn thấy cá sấu thì thú thực cho tới lần đi Sở Thú Sài gòn mới hân hạnh diện kiến dung nhan, còn được xực nó thì qua Úc mới thoả mãn tánh tò mò.
    Lần Má tôi đau nặng, tôi về thăm nhà thì thấy gần nhà của thằng em tôi ở Thủ Đức có trại nuôi cá sấu Hoa Cà. Họ nuôi nhiều lắm, mở nhà hàng để phục vụ khách nào muốn thử món lạ, cho dù cả trăm đô la một con, ấy là họ còn lột lấy bộ da để làm ví hay đem đi thuộc rồi xuất cảng, mình chỉ được ăn thịt mà thôi.
    Về sau này khắp miền Nam có rất nhiều trại nuôi cá sấu, nhưng phải theo nhiều tiêu chuẩn của thế giới, giấy chứng nhận sấu nuôi đó không phải thú hoang, mà đây là nuôi theo kiểu công nghiệp để lấy da và thịt.
    Đạt được những tiêu chuẩn đó mới có thể không bị làm khó dễ khi muốn xuất cảng. Tuy nhiên những trại nuôi cũng có thể đứng cái để người dân gần đó có thể nhận cá sấu con về nuôi, rồi bán lại cho trại khi sấu đã lớn. Lợi tức rất khá vì sấu là loại ăn tạp, nó ăn cá; mà gà vịt chết gì thảy xuống nó cũng táp ráo nạo. Loài sấu lại ít khi bị bịnh như cá tôm hoặc những loại gia súc khác.
    Năm ngoái, nước lũ tràn về mạnh quá, các trang trại nuôi sấu có xây tường xi măng và lưới B40 mà còn xập lở từng khúc hàng rào, huống hồ những người dân nhận nuôi cá thể thì chuồng trại đơn sơ hơn nhiều, nên cá sấu xổng chuồng có khi cả mấy trăm con một đêm.
    Các đài TV cùng báo chí đều ra thông báo cho biết nếu ai bắt được sấu đem về bán cho trang trại thì sẽ được giá rất cao, thế là người ta đổ xô tìm dọc theo sông, theo bờ mương để bắt. Đám xã ấp cũng xách súng đi tìm, mà hễ gặp sấu con mới bắt, còn sấu lớn thì bắn liền, đã đỡ nguy hiểm mà lại còn có mồi nhậu.
    Tuy cá sấu nuôi thì rất khờ khạo, vì nó chỉ ăn rồi ngủ nên không phải tranh đấu gì hết, bởi vậy hầu hết đều bị người ta bắt hoặc bắn chết, nhưng cũng có những con sấu lớn khôn ngoan núp trong những bờ sông rậm rạp, trong gốc tre hay gốc trâm bầu, ban đêm mới mò ra kiếm ăn.
    Những ngày này người lớn cũng không dám giặt quần áo ở cầu bờ sông sợ sấu đói đớp mất cánh tay, còn con nít thì hết dám ôm cây chuối hay bập dừa nước, đập đùng đùng tắm giỡn cả chiều dưới sông nữa.

    Hồi đó cô Vân vợ anh Á Mập có nuôi được mấy chục con vịt bầu, cô tính để lại chừng mười con cho nó đẻ, còn bao nhiêu cột cẳng nhốt trong cái lồng mà đem ra chợ đầu Kinh 5 bán lấy tiền tiêu Tết.
    Dùng Honda thì chở cũng luộm thuộm, tiện nhứt là bỏ xuống chiếc ghe nhỏ, chèo chưa tới một tiếng cũng ra đến chợ.
    Đây là loại ghe mũi nhọn, ngồi bẹp trên sạp phía trước, phía sau có bánh lái như ghe người thợ câu.
    Cô để lồng vịt ở sạp phía sau mà chèo ào ào, bỗng một con sấu nái từ dưới sông nhìn thấy mấy con vịt thò cổ khỏi lồng mà kêu cạp cạp, nó đói quá rồi nên phóng theo táp cái cộp, nhưng vì trớn thuyền đi mau quá, nó táp hụt lồng vịt, cả hai hàm răng to lớn nhọn hoắt cắm ngập vào gỗ ghe, mà ghe lại đóng bằng gỗ sao nên cho dù nó có há mồm ra cũng không gỡ ra được. Nó tức tối quẫy đuôi ầm ầm, bọt nước tung trắng xoá.
    Chiếc ghe bị đẩy tới đằng trước chạy ro ro.
    Con sấu ngậm phía sau ghe, đuôi quẫy nước đẩy chiếc ghe nhanh còn hơn là gắn máy đuôi tôm Kokler 4 nữa.
    Cô Vân tản thần, hồn bất phụ thể, buông chèo, hai tay vịn cứng be xuồng, mắt nhắm tít lại vì sợ, cho đến khi con sấu cứ phía trước mà đẩy, xuồng cô băng ngang sông Xáng (cũng may không đụng vào những ghe lớn hay xà lan xi măng luôn qua lại), đẩy mũi ghe chồm lên chiếc cầu nhà máy xay lúa mới ngưng.
    Thằng cháu ngoại bà Tám Phưởng bây giờ đã lớn, mới được cử làm Ấp Đội trưởng, nghe người ta la chói lói có sấu, nó xách cây súng ra, dợm tính không bắn vì đông người quá sợ lạc đạn, nhưng lại lo nếu con sấu vuột mất rồi sau đó cắn chết người thì nó mang tội, nên kê súng vô sát đầu con sấu mà bắn một phát ngay óc.
    Con sấu quẫy đuôi cái ầm, sức nó mạnh quá nên đẩy chiếc ghe phóng tuốt luốt lên tận sân nhà máy trước nhà anh Trọng rồi mới giãy chết.
    Cô Vân mặt xanh như tàu lá chuối, cô không dám đứng dậy vì đã lỡ té đái ra quần rồi.

    Nguyễn Viết Tân
     
    Last edited by a moderator: 24/9/10
  2. phungnguyen

    phungnguyen Thành viên mới

    Hi hi..Sao giống truyện Bác Ba Phi quá vậy anh....
    Thân/NTP
     
  3. dangvanphuoc

    dangvanphuoc Thành viên gắn bó

    sao biết té đái ra quần? ghe chạy nhanh quá nước bắn ướt cũng nên!!!
     
  4. congamai

    congamai Thành viên mới

    mình cũng đồng tình với bạn ghe chạy nhanh nên nước bắn ướt hết quần :cool:
     
  5. richardle

    richardle Thành viên mới

    Bác Ba Phi tái thế đây mà. Chúc mừng anh Viết Tân viết truyện hay và vui, giống giọng văn của bác Ba Phi ghê.
     
  6. vnhut

    vnhut Thành viên gắn bó

    đúng là " Nói Láo Nghe Chơi">anh kể chuyện vui thiệt:D.
     
  7. hungmeo

    hungmeo Thành viên mới

    Cái zụ này ảnh không có nói zóc đâu. Nó na ná chuyện bà tư bán bánh lọt ở xứ tui zậy. Số là một hôm vào cở tháng tư, bà tư bánh lọt gánh đôi dóng bánh đi ngang đồng cỏ chát.Xui xẻo cho bà đi qua gần chổ con rắn hổ ngựa đẻ trứng. Vậy là nó dí bà chạy có cờ. Bà mập quăng gánh vừa chạy hai tay đánh đòng đưa ra hai phía sau, con rắn bèn bay lên đớp bàn tay bả. Chẳng may cho rắn ta nhằm lúc nhịp tay bà nắm lại chụp luôn đầu con rắn. Thế là bà tư hai tay bóp cổ con rắn vừa lăn cù bò vừa la zậy làng zậy xóm. Báo hại tôi chạy từ trên xóm xuống cứu bồ vừa mệt lại tức cười, nhưng cũng bù lại được dĩa mồi quá hớp....
     
  8. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Ha ha,
    Tưởng có một mình mình nói láo, ai dè gặp sư huynh đây nói láo còn có thương hiệu.
    Thôi thì gặp nhau chốn này, mời huynh ly rượu Đế Kinh 5 rồi sau đó làm bậy ba miếng rắn hổ ngựa bằm, xúc bánh tráng.
    Ngày xưa ở Kinh 5 Tân Hiệp- Kiên Giang rắn quá nhiều. Nhà tui có 1 cái đìa giữa đồng bờ lau rậm rịt tên là đìa hổ mang. Năm nào cũng có người bị rắn cắn chết. Rắn nước, bông súng, hoa cỏ, ri voi... thì không biết cơ man nào dưới lung; còn ba cái rắn trung đố ai thèm ăn.
    Thế mà bây giờ về thăm quê, không kiếm ra một con rắn mối. Cũng may con thằn lằn nhỏ quá chớ ông trời sanh nó lớn bằng cẳng cái thì tiêu đời ngay. Bạn của nó là tắc kè thì chun vô bình rượu núp, còn con kỳ nhông coi gớm giếc và ốm nhom vậy cũng thi nhau lên dĩa hết rồi. Riết rồi đây quê mình không còn thấy con gì nhúc nhích ngoài ruộng.
     
  9. hungmeo

    hungmeo Thành viên mới

    Thú thiệt là mình không có cứu bồ bà tư, chú Năm Thước cứu bả. Lúc đó cở năm 1976 mình cũng còn nhỏ, nhưng cũng có ké được một khúc rắn ướp sã nướng. Thưở đó canh nước ròng mùng 10,25 chỉ cần phóng xuống sông lội một vòng rồi mò dấu cũng kiếm cá ăn mệt nghỉ, nay thì...ôi thời oanh liệt nay còn đâu?!
     

Chia sẻ trang này